Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chuyện về “O xã đội Trần Thị Ngọc Diệp” lấy tình thương làm lẽ sống cho mình

Trần Thị Ngọc Diệp – nữ xã đội phó trẻ tuổi của huyện Triệu Phong trong những năm kháng chiến ác liệt bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, không chỉ gan dạ, mưu trí trong chiến đấu, o Diệp còn được đồng đội yêu mến bởi vẻ đẹp giản dị, tài ca hát và tinh thần lạc quan giữa bom đạn. Sau chiến tranh, mang trên mình thương tật, o vẫn sống giàu lòng nhân ái khi nhận nuôi, chắp cánh tương lai cho một học sinh mồ côi, coi đó là lẽ sống và việc thiện của đời mình. Câu chuyện là minh chứng xúc động cho sự kết hợp

Quảng Trị24/12/2025Lê Thị Liên (Liên đội trường Tiểu học Phong Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện về “O xã đội Trần Thị Ngọc Diệp” lấy tình thương làm lẽ sống cho mình

Hồi đó anh em bộ đội hay gọi o Trần Thị Ngọc Diệp là người đẹp “xã đội”. O Diệp (sinh năm 1954, trú tại kiệt 33 đường Đặng Dung TP. Đông Hà, Quảng Trị), được biết đến là nữ xã đội phó trẻ nhất huyện Triệu Phong thời bấy giờ

Năm 18 tuổi, o Diệp gia nhập lực lượng du kích và trở thành xã đội phó xã Triệu Thượng (huyện Triệu Phong, Quảng Trị) từ năm 1972 - 1975. Đây là một trong những địa phương quan trọng và diễn ra nhiều trận đánh ác liệt trong chiến dịch 81 ngày đêm giải phóng thành cổ. Khi ấy, sự nguy hiểm luôn rình rập bởi suốt dải Như Lệ, Tích Tường, Nhan Biều, Xuân An dọc bờ Bắc sông Thạch Hãn luôn bị các máy bay trinh sát OV10, L19 của quân địch bay lượn quần thảo. Nghi chỗ nào có hoạt động của quân ta là chúng bắn pháo khói gọi ngay phản lực F4 đến và không đầy 5 phút sau, bom sẽ cày nát khu vực pháo khói vừa nổ.

Trong bút ký của một cựu chiến binh từng là sinh viên văn khoa, trường Tổng hợp Hà Nội và từng “say nắng” o Diệp - nay là nhà báo Phùng Huy Thịnh - có đoạn miêu tả: “Diệp nhỏ nhắn với khuôn mặt không đẹp một cách sắc sảo nhưng xinh xắn. Thực tình, ưu thế của cô không phải ở đôi mắt đen to hay cái miệng nhỏ nhắn có duyên, mà lại ở nước da trắng hồng hiếm thấy. Cô vừa là xã đội phó vừa kiêm cả chức đại đội trưởng đại đội du kích huyện. Đơn vị này từng được phong anh hùng trước đó và luôn luôn sát cánh với bộ đội chủ lực chốt giữ vùng tây Quảng Trị cho tới khi Hiệp định Paris được ký kết năm 1973”. Không chỉ xinh xắn, o Diệp còn có khả năng ca hát tuyệt vời: “Khi ngày nào không phải lâm trận, chúng tôi thường tụ tập đàn hát trong hầm. Những lần ấy, cả tôi lẫn Diệp đều là ngôi sao. Tôi thì những ca khúc trữ tình Nga và dân ca quan họ, còn Diệp hò Huế và một số bài hát ướt át phố biển trong Nam lúc bấy giờ”.

Năm 1980, o có chồng - là con trai duy nhất của liệt sĩ Hà Ngọc Ngoãn đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Tây Ninh ác liệt. Bản thân o Diệp khi tham gia chiến đấu, bảo vệ quê hương cũng bị thương và hiện nay đang nhận chế độ ưu đãi thương binh hạng 3/4.

Đang nói chuyện, bỗng o Diệp kể về Hoài, đứa con trai o nhận về nuôi lúc em đang học lớp 10 (cách đây 22 năm) với một tình cảm hết sức đặc biệt. Vào khoảng tháng 3/2000, Hà Lan Anh con gái o Diệp sau khi dự đám tang gia đình cha mẹ một người bạn cùng lớp về, luôn trăn trở, thao thức trước hoàn cảnh bi đát của gia đình bạn. Đó là Lê Văn Hoài (SN 1983, quê Gio Việt, Gio Linh). Trong một chuyến ra khơi đánh cá, cha mẹ Hoài bị lật thuyền qua đời, để lại 8 người con (Hoài là con thứ 6). Là một học sinh khá nhưng cha mẹ chết, không còn nơi nương tựa, Hoài quyết định nghỉ học. “Bạn ấy học giỏi mà định bỏ học, tội quá, nhà mình có thể nuôi bạn được không?”, Lan Anh tâm sự với mẹ.

Sau nhiều đêm trăn trở bởi lẽ gia đình gặp không ít khó khăn, lương thương binh 3/4 của o vào thời điểm đó lương tháng chỉ 170.000 đồng/tháng, mọi khoản chi tiêu sinh hoạt gia đình phải trông cậy vào người chồng đang làm việc tại công ty thạch cao Quảng Trị, o quyết định nhận nuôi Hoài. O nuôi Hoài đi học hết lớp 10, rồi 11, 12 rồi đại học và sau đó là dựng vợ cho Hoài.

“Đời o nghèo mà được giúp đỡ một người như làm thêm được một việc thiện, để lòng thanh thản nhẹ nhàng hơn”, o Hoài tâm sự. O cũng nhắn nhủ: “Giá trị của độc lập tự do trả bằng xương, bằng máu. Nên thế hệ sau phải sống thật sự xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha ông đi trước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn