Bài viết

Chuyện về ông ngoại - Người lính cụ Hồ

Hưng Yên24/12/2025Đặng Nguyễn Hoàng Long - Lớp 8D (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYÊN THỜI HOA LỬA

Chuyện về ông ngoại - Người lính cụ Hồ

Người viết : Đặng Nguyễn Hoàng Long -Học sinh lớp 8D ,Trường THCS Khoái Châu ,xã Khoái Châu , tỉnh Hưng Yên

BÀI VIẾT

Chào các bạn , mình là Hoàng Long ,học sinh lớp 8D.Hôm nay trong cuộc thi Câu chuyện thời hoa lửa mình muốn kể cho các bạn nghe về một người rất đặc biệt trong gia đình -ông ngoại của mình ,một chiến sĩ đã trải qua thời kì chiến tranh .Hôm nay tôi sẽ kể về câu chuyện của ông nội tôi cho cac bạn nghe nhé.

Ông nội tôi khi ấy chỉ mới mười chín, đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ được sống trong hòa bình, học hành và mơ ước. Thế nhưng đất nước lâm nguy, ông cùng bao thanh niên khác gác lại ước mơ riêng, khoác lên mình bộ áo lính màu xanh, lên đường ra trận. Ông kể rằng ngày rời làng, mẹ ông khóc rất nhiều, còn ông chỉ dám quay đi thật nhanh, sợ nếu nhìn lại sẽ không đủ can đảm bước tiếp.

Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày thiếu thốn và hiểm nguy. Ông cùng đồng đội sống trong rừng sâu, ăn cơm độn sắn, uống nước suối, ngủ trong những chiếc hầm chật hẹp. Bom đạn kẻ thù dội xuống không ngừng, có những đêm cả khu rừng rung chuyển, đất đá vùi lấp lối đi. Ông kể, có lần đơn vị đang hành quân thì bất ngờ bị phục kích, nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhắc đến đó, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như vẫn còn nhìn thấy hình ảnh của những người bạn năm xưa.

Thế nhưng giữa mưa bom bão đạn, tình đồng đội lại sáng lên như ngọn lửa ấm áp. Ông kể rằng họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, sẵn sàng che chắn cho nhau trước làn đạn. Chính tình yêu nước, tình đồng chí đã giúp ông và đồng đội vượt qua nỗi sợ hãi, kiên cường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chiến tranh kết thúc, ông nội trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên người những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng ông chưa bao giờ than phiền hay kể công. Với ông, được sống trong hòa bình, được nhìn con cháu lớn lên đã là niềm hạnh phúc lớn lao.

Mỗi lần nghe ông kể chuyện thời hoa lửa, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Những trang sách lịch sử bỗng trở nên sống động hơn qua từng lời kể mộc mạc của ông. Tôi hiểu rằng cuộc sống yên bình mà tôi đang có được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ cha ông. Từ đó, tôi tự nhủ phải sống tốt hơn, học tập và rèn luyện chăm chỉ hơn để xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn