Cựu chiến binh

Chuyện về ông Ngoại - Tấm ảnh sống mãi trong tim (2)

Hưng Yên12/12/2025Hoàng Nhật Linh (trường THCS Đông Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết: Hoàng Nhật Linh

Học sinh lớp: 8A - Trường THCS Đông Hải

Tiêu đề: Chuyện Về Ông Ngoại - Tấm ảnh sống mãi trong tim

Nhân vật: Đồng chí Đặng Văn Sáng

Quê quán: Thôn Nam Đường Tây, Xã Nam Cao, Huyện Kiến Xương, Thái Bình

BÀI VIẾT

Chào các bạn, mình là Nhật Linh. Mình đang học lớp 8. Các bạn có biết không, điều mình buồn nhất là trong gia đình mình, không có bất kỳ một tấm ảnh nào của ông ngoại cả. Mẹ bảo, ông mất sớm, hồi mẹ còn bé tí và thời của ông, mọi thứ đều thiếu thốn, vội vã, chẳng kịp lưu lại tấm hình nào. Mẹ mình luôn nói: "Dù không có ảnh, nhưng ông ngoại là người anh hùng đẹp nhất trong lòng mẹ". Mình chỉ biết ông qua lời kể của bà ngoại, qua mẹ, và qua một thứ duy nhất ông để lại: Một tấm bằng khen đã ố vàng theo thời gian.

Tấm bằng khen được lồng kính trang trọng trong phòng khách. Nó là cả một cuốn phim quay chậm về cuộc đời ông. Tên ông là một cái tên rất giản dị. Phía dưới, có dòng chữ in đậm nói về thành tích trong những năm "kháng chiến chống Mỹ cứu nước". Mẹ mình gọi đó là "Thời hoa lửa". Mình hay thắc mắc, hoa thì đẹp thế, sao lại đi cùng lửa? Mẹ giải thích: "Hoa là lý tưởng, là tuổi xuân đẹp đẽ nhất của những người lính. Còn lửa là chiến tranh, là bom đạn, là sự hy sinh. Ông mình đã mang Hoa của mình đi đối mặt với Lửa".

Bà kể rằng, ông nhập ngũ khi còn rất trẻ, chỉ vừa đôi mươi. Ông là người lính gan dạ, luôn xung phong đi đầu trong các nhiệm vụ khó khăn. Khuôn mặt ông, theo bà kể tuy nghiêm nghị nhưng lúc nào cũng ánh lên một nụ cười ấm áp, lạc quan. Rồi lửa đã chạm đến "hoa". Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ tuyến đường chi viện, một quả bom đã nổ ngay cạnh hầm trú ẩn của ông. Ông may mắn được đồng đội cứu thoát khỏi lằn ranh sinh tử, nhưng đổi lại, ông đã vĩnh viễn mất đi một bên chân.

Mẹ kể, khi ông trở về nhà, cả nhà ôm nhau khóc. Ông không khóc, những giọt nước mắt lăn trên má bà ngoại lúc đó đã nói lên tất cả nỗi đau. Nhưng các bạn biết không, điều khiến mình kính phục ông nhất là sự mạnh mẽ. Ông chỉ nói với bà: "Mình vẫn còn sống, là may mắn hơn biết bao đồng đội đã nằm lại. Một chân đã mất đi, nhưng tôi vẫn còn trái tim để yêu thương".

Sau đó, ông không ở nhà. Ông được cử về công tác tại một viện điều dưỡng dành cho thương bệnh binh ở Ninh Bình. Mẹ mình bảo đó là nơi rất thiêng liêng. "Nhật Linh biết không," mẹ thì thầm, "Ông con bị thương tật, nhưng ông không cho phép mình yếu đuối. Ông làm việc ở đó như một người y tá, một người bạn tâm tình. Ông chăm sóc những chú, những bác còn bị thương nặng hơn ông rất nhiều, có người mất cả hai chân, có người mất thị lực, có người bị vết thương hành hạ cả đời. Ông đi lại bằng nạng, lọc cọc, lọc cọc, nhưng bước chân ông không bao giờ chùn lại".

Dù cơ thể không lành lặn, ông đã dùng chính câu chuyện của mình để động viên, an ủi những người đồng đội. Ông đã biến nơi đau thương thành nơi phục hồi hy vọng. Mẹ nói, nhiều người ở đó gọi ông là "Anh Bách chân sắt" - không phải vì chân ông bằng sắt, mà vì ý chí của ông kiên cường như sắt thép vậy.

Mình thường hỏi bà: "Bà ơi, ông là anh hùng như thế, sao bà không kéo ông đi chụp một tấm hình thật đẹp, mặc áo lính thật oai?". Bà ngoại mình chỉ cười hiền, rồi ôm mình vào lòng. "Cháu yêu, hồi đó ông con mặc cảm lắm. Ông bảo mình không còn trọn vẹn, không muốn để lại hình ảnh không lành lặn đó. Nhưng cháu ạ, người ta sống bằng tình yêu và sự hy sinh, chứ không phải bằng một tấm ảnh giấy".

Mỗi khi mình nhìn tấm bằng khen, mình không chỉ thấy một tờ giấy cũ. Mình thấy hình ảnh một người lính trẻ kiên cường, một người chồng, người cha yêu thương và dũng cảm, tận tâm ở Viện điều dưỡng Ninh Bình. Dù không có ảnh, nhưng ông ngoại vẫn luôn hiện diện. Ông là bài học về lòng dũng cảm. Ông là hơi ấm trong tim, là tấm ảnh đẹp nhất, vĩnh cửu nhất được lưu giữ trong trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện về ông Ngoại - Tấm ảnh sống mãi trong tim (2) | Câu chuyện thời hoa lửa