CHUYỆN VỀ ÔNG NGOẠI -THCS KC
CHUYỆN VỀ ÔNG NGOẠI
Người viết: Nguyễn Văn Long – Học sinh lớp 8D, Trường THCS Khoái Châu, xã Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên
BÀI VIẾT
Ngày tôi còn bé, mỗi buổi chiều gió thổi từ cánh đồng vào, ông ngoại thường ngồi trên chiếc võng cũ, đôi mắt nhìn xa xăm như dõi theo một thời quá vãng. Khi ấy, tôi chẳng hiểu vì sao mỗi lần nghe tiếng máy bay trên trời, ông lại khẽ rùng mình. Chỉ đến khi lớn lên, tôi mới được nghe ông kể câu chuyện thời hoa lửa của đời mình.
Ông ngoại tôi nhập ngũ năm mười chín tuổi. Ngày lên đường, bà ngoại trao cho ông một khăn tay thêu vội dòng chữ “Bình an trở về”. Ông cười tươi, bảo: “Lo gì, đánh xong giặc là ông lại về trồng khoai với bà!” Nhưng chiến tranh nào dễ dàng như một lời hứa.
Những tháng ngày trên chiến trường, ông nói, không chỉ có tiếng bom rơi và những con đường đất đỏ. Trong trí nhớ của ông còn có mùi rừng Trường Sơn, hơi ấm của đồng đội, những buổi tối cả tổ chia nhau điếu thuốc cuối cùng rồi ngồi hát khe khẽ cho quên đi mệt nhọc. “Thời đó, cực khổ thật, nhưng lạ lắm… ai cũng tin rằng mai này sẽ thắng, sẽ sống.” – ông kể, đôi mắt ánh lên vẻ kiên cường đã ngủ yên từ lâu.
Có lần đơn vị ông bị phục kích giữa đêm. Một người đồng đội trẻ, chú Tư, đã đẩy ông xuống hố cá nhân trước khi mình kịp quay đầu lại. Chú ấy không trở về. Ông nói đó là khoảnh khắc khiến ông hiểu: người lính không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc, mà còn vì nhau – vì những người mình thương như ruột thịt.
Ngày hòa bình lập lại, ông trở về làng, mang theo chiếc khăn tay bà ngoại thêu đã phai màu vì sương gió Trường Sơn. Ông không kể nhiều về những hy sinh của mình; ông chỉ bảo: “Ông còn sống để về với nhà đã là điều may mắn hơn nhiều người rồi.”
Nhiều năm sau, khi tôi hỏi:
— Ông có sợ chiến tranh không?
Ông chỉ mỉm cười:
— Sợ chứ. Nhưng thời đó, ai cũng sống giữa sợ hãi mà vẫn bước tới. Người trẻ tuổi… có những lúc người ta thương còn chưa dám nói, nhưng lại dám đi vào nơi bom đạn. Đó gọi là thời hoa lửa.
Giờ đây, ông ngoại đã già, mái tóc bạc như tấm sương mỏng buổi sớm. Mỗi khi nhìn ông nhẩn nha tưới mấy chậu mai trước sân, tôi lại nghĩ đến hình ảnh chàng trai trẻ năm xưa, bước giữa bom đạn, mang theo khăn tay thêu và lời hứa sẽ trở về.
Và tôi hiểu rằng:
Một thời hoa lửa không chỉ được viết bằng chiến công, mà còn bằng tình người, bằng những trái tim bình dị như ông ngoại tôi.



