Bài viết

CHUYỆN VỀ ÔNG– Người cự chiến binh anh dũng -THCS KC

Hưng Yên29/12/2025Hải Bình (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

CHUYỆN VỀ ÔNG– Người cự chiến binh anh dũng

Người viết: Nguyễn Thị Hải Bình– Học sinh lớp 8D, Trường THCS Khoái Châu, xã

Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên

BÀI VIẾT

Chào các bạn, mình là Hải Bình, học sinh lớp 8D. Hôm nay, trong khuôn khổ

chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một

người rất đặc biệt trong gia đình –ông của mình , Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã quen với hình ảnh ông nội ngồi bên hiên nhà, đôi mắt hiền từ nhìn ra vườn cau trước ngõ. Mỗi chiều, khi mặt trời vừa bắt đầu khuất sau rặng tre, ông hay cầm chiếc quạt mo, gọi tôi lại gần rồi bắt đầu kể chuyện. Trong vô số câu chuyện ấy, tôi thích nhất là những câu chuyện về “thời hoa lửa” – quãng đời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và kiên cường của ông.

Ông kể rằng, ngày còn trẻ, ông mới ngoài hai mươi. Đó là khi quê hương còn nhiều khó khăn, nhưng trong lòng ai cũng cháy lên một mong muốn duy nhất: góp một phần sức mình để bảo vệ đất nước. Cũng như bao thanh niên cùng thời, ông tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Ông nói, đó là quyết định mà dù sau này trải qua bao nhiêu năm tháng, ông vẫn chưa từng hối tiếc.

Công việc của ông lúc ấy không hề nhẹ nhàng. Ông cùng đồng đội thường phải di chuyển qua những con đường rừng dài hun hút để vận chuyển lương thực, nhu yếu phẩm và hỗ trợ đơn vị phía trước. Trên vai mỗi người chỉ có một chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo, chiếc võng, ít bánh lương khô và một cuốn sổ tay để ghi lại công việc hằng ngày. Vất vả là vậy, nhưng ông bảo chẳng ai than vãn; tất cả đều hướng về một điều lớn lao hơn: hy vọng hòa bình sớm trở về.

Ông vẫn nhớ rất rõ những đêm nằm giữa rừng, chỉ có tiếng côn trùng làm bạn. Cả đội trải võng gần nhau để trò chuyện, để thấy lòng bớt cô đơn, và để nhắc nhau cố gắng giữ sức khỏe. Ông kể rằng, tuy cuộc sống thiếu thốn, nhưng tình đồng đội lại ấm áp vô cùng. Họ chia nhau từng hớp nước, từng miếng sắn, từng mảnh áo vá. Có những lúc ông nhớ nhà đến thắt lòng, nhưng chỉ cần nghe tiếng đồng đội gọi, hoặc nhìn thấy lá thư mẹ gửi, ông lại có thêm nghị lực bước tiếp.

Điều khiến tôi cảm động nhất là khi ông kể về những ngày mùa mưa. Đường rừng trơn trượt, gùi hàng nặng trĩu, bùn đất bám đến tận đầu gối. Vậy mà ông cười, bảo lúc ấy ai cũng động viên nhau: “Cố thêm chút nữa là hoàn thành nhiệm vụ.” Có khi họ phải đi hàng tiếng đồng hồ trong mưa, nhưng khi dừng lại bên bếp lửa, mọi người lại hát, lại kể chuyện nhà, chuyện quê. Những khoảnh khắc giản dị đó trở thành kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời ông.

Ông nói rằng thời hoa lửa vừa gian khổ vừa đẹp. Đẹp không phải vì cảnh vật, mà đẹp vì lòng người. Mỗi người đều có ước mơ nhỏ bé: mong đất nước bình yên để sớm trở về với gia đình. Nhiều đồng đội của ông, sau này mỗi người một nơi, có người về quê trồng lúa, người đi dạy học, người làm thợ mộc… Nhưng dù làm nghề nào, họ vẫn giữ sợi dây gắn bó bền chặt từ những tháng ngày cùng nhau vượt qua thử thách.

Khi đất nước hòa bình, ông trở về. Bà tôi kể rằng ngày ông bước vào sân, chiếc ba lô cũ sờn vai, khuôn mặt sạm nắng nhưng nụ cười rạng rỡ. Ông mang theo tinh thần mạnh mẽ của tuổi trẻ năm xưa và đem nó vào cuộc sống bình thường: chăm chỉ lao động, yêu thương gia đình và luôn sống chân thành với mọi người.

Bây giờ mỗi khi nghe ông kể chuyện, tôi không chỉ hình dung về một chàng thanh niên gầy gò bước giữa rừng sâu, mà còn cảm nhận được sức sống, niềm tin và lòng tự hào từ “thời hoa lửa” ấy. Nhờ những câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được xây bằng tình yêu quê hương, bằng sự kiên cường của biết bao người như ông.

Mỗi lần nhìn bàn tay ông – bàn tay chai sạn, khỏe mạnh nhưng ấm áp – tôi lại thấy mình phải sống xứng đáng hơn, phải biết trân trọng từng ngày bình yên mà thế hệ trước đã vất vả gìn giữ. “Thời hoa lửa” của ông không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà là bài học để tôi bước tiếp vững vàng trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn