Bài viết

Chuyện về ông nội-Dấu ấn đẹp của một đời cống hiến -THCS KC

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Ngọc Bảo An – Học sinh lớp 8D, (Trường THCS Khoái Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chuyện về ông nội-Dấu ấn đẹp của một đời cống hiến

Người viết: Nguyễn Ngọc Bảo An – Học sinh lớp 8D, Trường THCS Khoái Châu, xã Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên

BÀI VIẾT

Xin chào các bạn , mình là Bảo An, học sinh lớp 8D. Sau đây, em xin phép được kể về ông nội của em- một cựu chiến binh lỗi lạc, đã một thời oai phong lẫm liệt trên chiến trường của chiến dịch Lam Sơn 719. Ông nội em – Nguyễn Minh Quýnh, sinh năm 1943 – là người đã để lại trong em niềm kính trọng lặng lẽ mà sâu sắc. Tuổi mười tám của ông không gắn với phấn trắng, sân trường hay những ước mơ vụn dại, mà gắn với tiếng gọi nghiêm trang của Tổ quốc. Từ khoảnh khắc khoác lên mình bộ quân phục, ông đã bước vào một hành trình mà ông gọi là “tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường”.

Trong suốt những năm tháng quân ngũ, ông từng tham gia nhiều chiến dịch lớn, nhưng sâu đậm nhất trong ký ức ông chính là những ngày chiến đấu tại Nam Sơn, thuộc Chiến dịch 719 năm 1971. Đó là vùng núi rừng hiểm trở, nơi những con dốc dựng đứng và mưa rừng như trút thử thách ý chí của bộ đội ta. Ông kể rằng mỗi bước chân trên đường hành quân đều như dồn lên vai sức nặng của trách nhiệm. Thế nhưng, trong ánh nhìn của những người lính trẻ ngày ấy, em tưởng tượng được một niềm quyết tâm không gì lay chuyển.

Chiến trường khốc liệt, nhưng điều nâng đỡ ông lại chính là tình đồng đội. Những đêm nằm giữa rừng, tiếng gió hun hút khiến ai cũng trăn trở, nhưng chỉ một câu nói nhỏ “Ráng lên, mai lại bước tiếp” cũng đủ làm ấm lòng cả đơn vị. Có lần, giữa cơn mưa rừng xối xả, đơn vị phải di chuyển liên tục suốt nhiều giờ. Người mệt đến mức đôi chân run lẩy bẩy, nhưng không ai nghĩ đến việc dừng lại. Ông bảo: “Khi phía trước còn nhiệm vụ, tụi ông không cho phép mình lùi bước.” Điều day dứt nhất trong chiến dịch là lúc đồng đội bị thương mà ông phải nén lòng tiếp tục nhiệm vụ trước khi quay lại hỗ trợ. Câu chuyện ấy, bao năm qua, mỗi lần kể lại, giọng ông vẫn trầm xuống như một nốt lặng.

Những đóng góp thầm lặng ấy đã giúp ông được trao tặng nhiều huân, huy chương kháng chiến, trong đó có Huân chương Lao động hạng Ba. Nhưng ông luôn giữ sự khiêm nhường rất đẹp của người lính:

“Ngày ấy làm vì nước chứ không mong ghi công.”

Câu nói tưởng giản dị mà chứa đựng biết bao phẩm chất cao quý.

Năm 2020, ông mãi rời xa gia đình em, trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Bạch Mai. Trong giây phút cuối cùng cạnh ông, những giọt nước mắt của em vẫn không kìm được mà rơi xuống, cả bố mẹ em, các bác và họ hàng gần xa. Những tấm huân chương đã sẫm màu thời gian, những câu chuyện ông từng kể vẫn còn đó như một phần ký ức thiêng liêng mà thế hệ sau phải biết nâng niu.

Đối với em, ông không chỉ là người ông hiền hậu, mà còn là biểu tượng của bản lĩnh, của trách nhiệm và của một thế hệ đã sống trọn nghĩa với đất nước. Mỗi khi nghĩ đến ông, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu của những con người bình dị mà vĩ đại, như ông nội em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn