Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Hưng Yên17/12/2025Trung (Trường TH&THCS Bình Kiều)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, mình là Lê Đức Trung, học sinh lớp8A. Hôm nay, trong khuôn khổ
chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một
người rất quan trọng trong gia đình mình – ông nội. Ông là một cựu chiến sĩ từng
tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi lần nhìn vào chiếc ba lô cũ của
ông treo trên vách gỗ, lòng mình lại dâng lên một cảm xúc vừa tự hào vừa bồi hồi.
Đằng sau nụ cười hiền hậu ấy là cả một thời tuổi trẻ đầy gian khổ mà oanh liệt.

1. Hành trình ra trận

Theo lời bà nội – người lưu giữ những ký ức của ông – kể lại, thì khi còn rất
trẻ, ông nội đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Thời đó, quê hương Hưng Yên luôn
vang tiếng gọi của Tổ quốc, và giống như bao thanh niên khác, ông đã tạm gác lại
gia đình, tạm xa mái nhà thân thương để khoác lên vai bộ quân phục màu xanh.

Ông kể rằng những tháng ngày đầu thật sự vất vả: hành quân băng rừng trong
những cơn mưa tầm tã, ngủ giữa tiếng súng pháo, bữa cơm chỉ có ít gạo trộn sắn…
Nhưng chưa bao giờ ông lùi bước. Với ông, “giành lại hòa bình cho đất nước” là mục
tiêu cao cả nhất của đời mình.

2. Khoảnh khắc không thể nào quên

Trong một trận đánh ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, ông nội mình đã bị thương.
Một mảnh đạn sượt qua vai và xuyên vào chân khiến ông ngã xuống giữa làn bom đạn.
Đồng đội phải thay phiên nhau cõng ông vượt rừng, vượt suối suốt nhiều giờ để đưa
về trạm quân y. Dù đau đến toát mồ hôi, ông vẫn động viên mọi người:
“Đừng lo cho tôi, còn sống là còn chiến đấu.”

Câu nói ấy được bà nội nghe từ một người đồng đội cũ của ông kể lại. Đó như
một minh chứng mạnh mẽ cho tinh thần gan dạ, kiên cường của lớp cha anh đi trước.

Dù sau đó phải rời chiến trường để điều trị, nhưng trong tim ông, ngọn lửa
yêu nước chưa bao giờ tắt. Ông luôn tự hào vì đã cống hiến một phần sức lực của
mình cho ngày độc lập hôm nay.

3. Chiếc ba lô – tấm gương soi sáng

Giờ đây, ông nội đã không còn nữa. Nhưng chiếc ba lô sờn cũ của ông vẫn được
gia đình đặt trang trọng ở tủ kỷ vật. Mỗi lần nhìn vào nó, mình có cảm giác như ông
vẫn đang dõi theo, tiếp thêm sức mạnh cho con cháu. Chiếc ba lô không chỉ là đồ vật,
mà còn là biểu tượng của cả một thời chiến đấu gian lao mà anh dũng.

Nhìn vào chiếc ba lô, mình cảm nhận rõ ràng sự hy sinh to lớn của thế hệ đi
trước. Đó là tấm gương để mình học tập mỗi ngày, nhắc mình phải sống có trách
nhiệm, có lý tưởng và không quên những gì lịch sử đã gửi gắm.

Kể lại câu chuyện về ông nội, mình hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi
bằng mồ hôi, máu và tuổi trẻ của biết bao con người. Là học sinh lớp8a, mình
chưa thể làm điều gì to lớn, nhưng mình luôn tự nhủ phải học tốt, sống tốt để xứng
đáng với những người như ông – những người đã để lại dấu ấn không thể phai mờ
trong lịch sử dân tộc.

Chiếc ba lô của ông nội sẽ mãi là ngọn lửa trong tim mình, nhắc mình biết ơn,
trân trọng và tự hào về truyền thống anh hùng của đất nước Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn