Bài viết

CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI-NGƯỜI LÍNH BƯỚC RA TỪ THỜI HOA LỬA - THCSKC

Chào các bạn, mình là Tuệ Nhi, học sinh lớp 6A Trường THCS Khoái Châu. Hôm nay, trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người rất quan trọng trong gia đình – ông nội của mình. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về tuổi trẻ của ông vẫn luôn là bài học quý giá đối với mình.

Hưng Yên13/12/2025Phạm Thị Tuệ Nhi - 6A (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng vào sinh ra tử
Khi còn rất trẻ, ông nội mình đã tình nguyện tham gia lực lượng chiến đấu trong thời kỳ chiến tranh hiện đại bảo vệ Tổ quốc. Ông nói với mình rằng những năm tháng ấy vất vả lắm: hành quân xuyên đêm, thiếu lương thực, nhiều lần phải đối mặt với bom rơi đạn nổ. Nhưng ông và đồng đội vẫn luôn tin rằng: “Còn sống là còn chiến đấu, còn chiến đấu là còn bảo vệ quê hương.” Tinh thần ấy giúp ông vượt qua nhiều hiểm nguy mà bây giờ, nghe lại thôi mình đã thấy nghẹn ngào.

Khoảnh khắc không thể quên
Ông kể lại trong một trận đánh lớn, đơn vị của ông bị địch bao vây. Ông nội bị thương ở cánh tay nhưng vẫn kiên quyết ở lại hỗ trợ đồng đội rút lui an toàn. Đến khi được đưa về trạm quân y, ông chỉ nói một câu mà mình nhớ mãi: “Tổ quốc còn, mình còn.” Mỗi lần nghe ông kể lại, giọng ông chậm rãi mà kiên cường, giống như ông đang sống lại chính thời tuổi trẻ đầy máu lửa ấy.

Ông – tấm gương sáng trong tim mình
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương Khoái Châu, sống giản dị và hiền hậu. Dù mang trên người nhiều vết thương, ông vẫn luôn lạc quan, luôn dặn con cháu phải biết quý trọng hòa bình, phải sống tử tế và nỗ lực mỗi ngày. Với mình, ông nội không chỉ là người ông trong gia đình, mà còn là “người hùng thầm lặng” của riêng mình.

Mỗi khi nhìn thấy ông ngồi bên hiên nhà, đôi mắt hiền mà sâu, mình lại cảm nhận được cả một thời hoa lửa mà ông đã đi qua. Ông nội – mãi là ngọn lửa ấm trong trái tim mình.

Giờ đây, ông nội không còn nữa, nhưng hình ảnh ông – người lính kiên cường bước ra từ thời hoa lửa – vẫn luôn là niềm tự hào của gia đình mình. Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo cũ trên cánh tay ông trong những bức ảnh gia đình, mình lại cảm nhận sâu sắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt. Là một học sinh lớp 6, mình chưa thể làm điều gì lớn lao, nhưng mình luôn tự nhủ phải cố gắng học thật tốt, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của ông và những thế hệ chiến sĩ đi trước.

Em cũng xin cảm ơn nhà trường đã tạo ra một sân chơi đầy ý nghĩa, giúp chúng em – những mầm non của đất nước – hiểu hơn, trân trọng hơn về quá khứ hào hùng của dân tộc. Câu chuyện về ông nội sẽ mãi là ngọn lửa ấm trong tim, nhắc em sống đẹp, sống có ích và luôn biết ơn những người đã ngã xuống vì hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI-NGƯỜI LÍNH BƯỚC RA TỪ THỜI HOA LỬA - THCSKC | Câu chuyện thời hoa lửa