Bài viết

Chuyện về ông nội- Niềm tự hào của gia đình

Hưng Yên07/01/2026Vũ Triệu Tường Vy (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chuyện về ông nội- Nguồn tự hào của gia đình tôi

Người viết: Vũ Triệu Tường Vy– Học sinh lớp 8D, Trường THCS Khoái Châu, xã Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên

BÀI LÀM

Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người rất đặc biệt trong gia đình – ông của mình.Nhắc đến ông nội – ông Vũ Ngọc Thanh, cả gia đình lại nhớ về một thời tuổi trẻ gắn với hai chữ “hoa lửa”. Đó là quãng thời gian đất nước còn chìm trong bom đạn, và những người thanh niên như ông đã bước ra khỏi lũy tre làng với một niềm tin giản dị: Tổ quốc cần mình.

Ông nội mình ngày ấy chỉ là một chàng trai mới đôi mươi, dáng người gầy nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng và quyết đoán. Khi tiếng gọi lên đường vang tới từng xóm nhỏ, ông đã gấp lại trang giấy học dở, ôm lấy ba mẹ rồi tình nguyện nhập ngũ. Ông kể rằng mình không thấy sợ, chỉ lo lắng mẹ ở nhà vất vả, nhưng “đi để sau này đất nước được yên, mẹ bớt khổ”.

Trong quân ngũ, ông được phân vào đơn vị công tác ở tuyến trước. Đó là những ngày tháng gian khổ: hành quân dài, thiếu thốn đủ thứ, có khi cả trung đội chỉ ngủ tạm dưới tán rừng. Nhưng mỗi lúc nhớ quê, nhớ gia đình, ông lại lấy mảnh giấy nhỏ ghi vài dòng thơ, coi như tự động viên mình cố gắng.

Ông nội không hay kể về những nguy hiểm mình trải qua, chỉ nói giản dị rằng:
“Lúc đó ai cũng như ai, điều quan trọng nhất là đồng đội bên cạnh và niềm tin phía trước.”

Điều khiến mình cảm phục nhất là tinh thần lạc quan của ông. Ngay giữa hoàn cảnh khó khăn, ông vẫn thích vẽ, thích ghi nhật ký, thích kể chuyện để động viên đồng đội. Nhờ vậy, mọi người thường gọi ông bằng cái tên thân thương: “anh Thanh vui tính”.

Khi đất nước hòa bình, ông trở về quê trong tiếng reo vui của cả xóm. Mái tóc chưa bạc như bây giờ, nhưng ánh mắt thì vẫn hiền và sáng như buổi đầu lên đường. Ông lập gia đình, làm việc, sống cuộc đời giản dị – nhưng chưa bao giờ quên những người đồng đội đã cùng ông đi qua tuổi trẻ.

Với mình, ông nội không chỉ là người từng sống trong thời “hoa lửa”, mà còn là tấm lòng kiên cường, nhân hậu, biết hy sinh vì điều lớn lao. Những câu chuyện của ông giúp mình hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên có; đó là kết quả của biết bao lớp người như ông, đã sống trọn vẹn và can đảm trong thời khắc khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn