Bài viết

CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI– TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM - THCSKC

Chào các bạn, mình là Văn Duy, học sinh lớp 8D. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một người rất đặc biệt trong gia đình – ông nội của mình, Mỗi khi mùa gặt đến, tôi lại thích theo ông nội ra đồng. Ông thường chống cây gậy tre, bước đi chậm rãi trên con đường làng đầy rơm vàng. Tôi hay nắm tay ông, hỏi đủ thứ chuyện. Nhưng điều mà tôi luôn mong được nghe nhất chính là câu chuyện về thời hoa lửa – quãng đời tuổi trẻ mà ông vẫn gọi b

Hưng Yên14/12/2025Đặng Văn Duy - 8D (Trường THCS Khoái Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc như sương và đôi mắt hiền hậu của ông luôn ẩn chứa những ký ức sâu xa. Một lần, khi tôi ngồi cạnh ông dưới bóng cây bưởi sau nhà, ông trầm ngâm nhìn xa rồi nói:
“Ông may mắn được sống và trở về. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng mà cả đất nước cùng gồng mình vượt khó.”

Đó là lần đầu tiên ông kể cho tôi nghe thật kỹ về thanh xuân của ông – một thanh xuân rực rỡ như ánh lửa, nhưng giản dị và đầy nhân hậu.

Tuổi mười tám của ông – nơi hành trình bắt đầu

Ông kể, ngày đó ông vừa tròn mười tám, độ tuổi mà bao người thanh niên trong làng đều háo hức cống hiến cho quê hương. Ông là con trai lớn trong gia đình, dưới còn ba người em nhỏ, nên ai cũng nghĩ ông sẽ ở nhà. Nhưng ông nói rằng mình không thể đứng ngoài khi bạn bè, hàng xóm đều hăng hái tham gia.

Buổi sáng ông lên đường, bà cố tôi đứng trước ngõ, bàn tay run run nhưng giọng thì đầy kiên quyết:
“Đi thì hãy đi cho trọn nghĩa. Nhà mình luôn chờ con.”

Lời dặn đó theo ông suốt cả tuổi trẻ.

Những tháng ngày gắn bó với đồng đội

Ông nội được phân vào một đơn vị vận chuyển và hỗ trợ hậu cần. Công việc mỗi ngày là gùi hàng, chuyển lương thực, hỗ trợ các đội xây dựng đường sá. Con đường rừng dài bất tận, mưa nắng thất thường, đôi khi chỉ thấy bóng người lẫn vào màu xanh thẫm của đại ngàn.

Ông kể rằng khó khăn thì nhiều, nhưng điều giúp ông trụ vững chính là tình đồng đội. Trong đội của ông có chú Tư – người mà ông gọi là “người anh em thân thiết nhất”. Chú Tư thấp hơn ông một chút, dáng người nhanh nhẹn, lúc nào cũng cười như nắng.

Có lần ông mệt, vai đau vì gùi hàng nặng. Chú Tư phát hiện liền chạy tới đỡ ba lô, cười nói:
“Nặng thì cứ nói, để tôi gánh cho. Có nhau thì sợ gì!”
Những câu nói giản dị ấy vẫn còn trong trí nhớ của ông sau hàng chục năm.

Buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, mọi người ngồi quanh đống lửa. Ông và chú Tư thường tranh nhau kể chuyện quê, kể chuyện mùa gặt, chuyện những buổi tắm sông, chuyện ruộng đồng sau mưa… Tiếng cười vang lên giữa rừng khiến bao mệt nhọc tan biến.

Một tuổi trẻ vừa gian khó vừa đẹp như hoa lửa

Ông kể rằng có những ngày mưa lớn, cả đội ướt sũng, gió lạnh thổi rát da. Nhưng mọi người vẫn động viên nhau bằng những câu nói rất đỗi đời thường:
“Ráng chút nữa thôi.”
“Còn vài bước nữa đến nơi rồi.”
“Có tôi đây, đừng lo.”

Chính những lời động viên nhỏ bé ấy tạo nên thứ sức mạnh đặc biệt của tuổi trẻ. Ông nói rằng tuổi trẻ ai cũng mệt, cũng khổ, nhưng chưa bao giờ mất đi niềm tin. Họ tin vào nhau, tin vào quê hương, tin vào ngày mai.

Có lần, thấy ông nhớ nhà, chú Tư đã đưa cho ông mảnh giấy nhỏ và bảo:
“Viết thư đi. Nhớ ai thì cứ viết.”
Ông kể rằng đó là lá thư đầu tiên ông gửi cho bà cố. Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng chứa đầy tình cảm.

Ngày ông trở về – niềm vui lớn nhất đời ông

Sau nhiều năm, đơn vị của ông hoàn thành nhiệm vụ. Hôm đó, ông và đồng đội trở về trong niềm vui hân hoan. Ông kể rằng khoảnh khắc bước đến đầu làng, trái tim ông như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Bà cố tôi chạy ra đón ông. Mái tóc bà bạc hơn, dáng người gầy hơn, nhưng ánh mắt thì sáng rực niềm vui. Ông nói rằng suốt đời ông không bao giờ quên cái ôm ấy – cái ôm của mẹ dành cho đứa con mà bao năm bà luôn mong chờ.

Cả làng hôm ấy đông vui như ngày hội. Các cụ già ngồi trước hiên, bọn trẻ chạy theo người lớn, ai cũng hỏi:
“Con về rồi à?”
“Khỏe không con?”

Ông bảo rằng chỉ riêng ngày ấy thôi cũng đủ để bù lại tất cả những năm tháng vất vả.

Thời hoa lửa trong ký ức – ánh sáng không bao giờ tắt

Giờ đây, khi nghe ông kể, tôi hiểu tại sao ông trân trọng những năm tháng ấy đến vậy. Ông nói:
“Thời hoa lửa không chỉ là khó khăn. Nó là nơi ông học được nghĩa tình, trách nhiệm và sự bình thản trước cuộc đời.”

Ông còn bảo rằng điều quý nhất ông mang về không phải đồ đạc hay thành tích, mà là tình đồng đội, là ký ức về những con người đã cùng ông trải qua biết bao tháng ngày.

Mỗi lần ông kể, tôi đều cảm nhận được trong giọng ông sự ấm áp, tự hào, và cả một chút hoài niệm. Tôi hiểu rằng ký ức ấy chính là phần đẹp nhất trong cuộc đời ông.

Với tôi, “thời hoa lửa” không còn là khái niệm xa xưa trong sách vở nữa. Đó là câu chuyện thật của chính ông nội mình – người đã sống một tuổi trẻ đầy nghĩa tình, đầy lòng nhân ái, và đầy tin tưởng vào tương lai.

Và tôi cũng hiểu rằng nhờ những con người như ông, như chú Tư, như bao thanh niên năm ấy… mà tôi hôm nay mới có thể sống trong hòa bình, được học hành, được mơ ước.

Thời hoa lửa trong lời ông kể mãi là ngọn lửa sáng ấm trong trái tim tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN VỀ ÔNG NỘI– TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM - THCSKC | Câu chuyện thời hoa lửa