CHUYỆN VỀ ÔNG SỬ – TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CHUYỆN VỀ ÔNG SỬ – TẤM ẢNH SÁNG MÃI TRONG TIM
Người viết: Cao Minh Phượng – Học sinh lớp 8D, Trường THCS Khoái Châu, xã
Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên
BÀI VIẾT
Chào các bạn, mình là Minh Phượng, học sinh lớp 8D. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể về một thành viên rất đặc biệt trong gia đình – anh trai của ông nội mình - một liệt sĩ đã từng kinh qua những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ, khốc liệt của cuộc kháng chiến chống quân Mĩ. Mỗi lần nhìn vào bức ảnh cũ của ông, lòng mình lại trào lên một cảm xúc khó tả: vừa tự hào, vừa xúc động. Bởi đằng sau ánh mắt hiền hậu ấy là cả một
thời tuổi trẻ “xẻ dọc Trường Sơn” đầy bom đạn.
1. Hành trình ra trận
Theo lời kể của ông nội mình, anh trai ông tình nguyện tham gia vào lực lượng trinh sát từ khi còn rất trẻ. Lớp 10 cái độ tuổi mà giấy bút mực nghiên vẫn còn luôn tay kề thì ông đã cất gọn vào góc phòng viết bức thư máu xin được cầm súng xung phong vào mặt trận miền Nam với mong muốn giành lấy độc lập cho 2 miền Nam Bắc. Khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, hô to khẩu hiệu của người lính cụ Hồ, trước khi đi ông dõng dạc tuyên bố “con đi lần này thứ nhất là xanh cỏ thứ hai là đỏ ngực”, không chỉ là lời tuyên thệ, mà còn là sự chấp nhận hi sinh, một lựa chọn không đường lui vì độc lập, tự do của dân tộc. Nghe ông kể vậy mình rưng rưng, vừa tự hào vừa cảm động ngưỡng mộ những anh bộ đội dũng cảm, bất khuất đánh đổi tất cả để có thể thống nhất đất nước, cùng lời kêu gọi của tổng bí Lê Duẩn “Đánh cho Mĩ cút, đánh cho ngụy nhào”.
2. Khoảnh khắc không thể quên
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một khoảnh khắc mà ông Sử mình không bao giờ quên – đó là khoảnh khắc đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, khi mọi thứ xung quanh chỉ còn lại khói lửa và tiếng bom đạn dội vào lòng đất(ông kể lại trong một bức thư tin). Trong giây phút ấy, nỗi sợ hãi không còn chỗ đứng, thay vào đó là sự bình tĩnh đến lạ thường và một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai của đất nước.
Đó là một đêm hành quân trong rừng sâu, khi đơn vị bất ngờ rơi vào vòng vây của kẻ thù. Ánh pháo sáng xé toạc bầu trời đen đặc, soi rõ từng gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Người lính trẻ nắm chặt khẩu súng trong tay, tim đập dồn dập, nhưng trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Chính hình ảnh ấy đã giúp anh đứng vững, cùng đồng đội giữ vững trận địa đến phút cuối cùng.
Khoảnh khắc không thể quên không phải là khi chiến thắng vang dội, mà là khi người lính cúi xuống nắm chặt tay đồng đội đang bị thương, truyền cho nhau hơi ấm và lời động viên ngắn gọn giữa làn đạn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết, vượt lên trên mọi đau đớn và mất mát.
Chiến tranh có thể lùi xa theo thời gian, nhưng khoảnh khắc ấy vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức người lính – như một dấu ấn không phai của lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin sắt son vào độc lập, tự do của Tổ quốc.
3. Tấm ảnh – tấm gương soi sáng
Hình ảnh người anh trai của ông nội không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là biểu tượng tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa – những con người sẵn sàng gác lại ước mơ riêng, đánh đổi tuổi xuân và cả sinh mệnh để bảo vệ non sông. Ở họ, ta thấy rõ tinh thần yêu nước nồng nàn, ý chí kiên cường và lòng dũng cảm không gì lay chuyển nổi.
Đối với thế hệ hôm nay, tấm gương ấy là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình. Chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm tiếp nối truyền thống bằng cách sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Học tập, lao động, cống hiến hết mình chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống.
Mỗi khi nghĩ về câu chuyện ấy, tôi càng thấm thía rằng độc lập – tự do không phải là điều tự nhiên có được. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao người lính Cụ Hồ. Và chính từ những tấm gương sáng ngời ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần soi mình, sống xứng đáng với quá khứ hào hùng của dân tộc, để ngọn lửa yêu nước mãi được gìn giữ và tiếp nối qua muôn đời.


