Cựu chiến binh

CHUYỆN VỀ ÔNG TÔI

Hưng Yên23/11/2025Nguyễn Thảo Nhi (6C – Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Thảo Nhi. Hôm nay, tôi xin kể lại câu chuyện về ông nội – người đã để lại trong tôi niềm tự hào sâu sắc và bài học vô cùng ý nghĩa.

Ông tôi là ông Nguyễn Đình Lĩnh, sinh ngày 02 tháng 02 năm 1962, quê ở xã Nam Cao, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, hiện sinh sống tại xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Khi còn trẻ, ông đã nhập ngũ năm 1977, thuộc Quân đoàn 4 – Sư đoàn 17 – Trung đoàn 34 – Tiểu đoàn 6 – Đại đội 15. Trong những lần trò chuyện, ông đã kể cho tôi nghe về quãng thời gian tham gia làm nhiệm vụ giúp đỡ nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng Khmer Đỏ do Pôn Pốt cai trị. Trong những năm ấy, ông từng sống tại xã Ba Chúc, tỉnh An Giang – nơi chịu nhiều đau thương do tội ác của bè lũ Khmer Đỏ. Ông kể rằng ngày 07 tháng 01 năm 1979 là mốc thời gian không bao giờ quên. Đó là ngày quân đội Việt Nam chính thức lật đổ chế độ tàn bạo, mở ra hy vọng mới cho hàng triệu người dân Campuchia. Trước đó, cuộc sống của họ vô cùng khổ cực: bị bắt lao động nặng nhọc, bị tra tấn bằng những cách thức dã man như thời trung cổ, và bao sinh mạng vô tội đã bị cướp đi.

Ông tôi kể lại rằng trong những ngày chiến đấu ác liệt ấy, ai cũng phải đối mặt với hiểm nguy. Đồng đội của ông phải chuyền tay nhau từng khẩu súng, từng viên đạn để tự bảo vệ và cứu giúp dân thường. Dù vô cùng gian khổ, nhưng tất cả đều mang trong mình tinh thần quyết tâm, dũng cảm và lòng nhân ái đối với bạn bè láng giềng. Thế nhưng chiến tranh chưa bao giờ là dễ dàng. Một lần, khi chiến sự đang căng thẳng, ông tôi bị một viên đạn bay sượt qua sau đầu. Mảnh da phía sau đầu bị rách toạc, máu chảy rất nhiều. Đồng đội đã lập tức băng bó và đưa ông đến nơi an toàn. May mắn thay, ông tôi giữ được mạng sống. Đến bây giờ, trên đầu ông vẫn còn một vết sẹo dài và rõ. Với tôi, vết sẹo đó không chỉ là dấu tích chiến tranh, mà còn là biểu tượng của sự dũng cảm và hy sinh thầm lặng.

Nhiều lúc tôi chải tóc cho ông hoặc nhìn ông cúi đầu làm việc, vết sẹo ấy lại khiến tôi tưởng tượng ra khung cảnh chiến trường khốc liệt năm xưa. Tôi hình dung cảnh ông và đồng đội băng qua lửa đạn để bảo vệ nhân dân, để mang lại bình yên cho Campuchia, đồng thời gìn giữ hòa bình cho cả Việt Nam.

Sau khi nghe xong câu chuyện của ông, tôi cảm thấy biết ơn vô cùng. Nếu không có sự hy sinh của ông và bao người đi trước, có lẽ chúng ta đã không được sống trong ngày hôm nay – một cuộc sống ấm no, đầy đủ và hòa bình. Chính vì vậy, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học thật tốt, sống thật tốt và trân trọng tất cả những gì mình đang có. Đó cũng là cách mà tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với ông tôi và những chiến sĩ đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi những tháng ngày đau thương.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của riêng gia đình tôi, mà còn là một bài học về lòng dũng cảm, sự nhân ái và tinh thần đoàn kết giữa các dân tộc. Đối với tôi, đó là một câu chuyện vô giá – một ngọn lửa ấm áp mà tôi sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng trong suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN VỀ ÔNG TÔI | Câu chuyện thời hoa lửa