Chuyện Về Sông Thạch Hãn
Câu chuyện về dòng sông Thạch Hãn - "nghĩa trang không bia mộ" nơi hàng nghìn người lính trẻ mãi mãi nằm lại dưới đáy sông trong những lần vượt sông tiếp viện cho Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Những câu thơ bất hủ của cựu chiến binh Lê Bá Dương: "Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm" đã trở thành nỗi ám ảnh và lời tri ân sâu sắc với những người đã khuất.
Thạch Hãn - dòng sông hiền hòa chảy qua lòng tỉnh Quảng Trị, nơi hợp lưu của nhiều nhánh sông trước khi đổ ra biển. Mùa hè năm 1972, dòng sông này trở thành tuyến chi viện huyết mạch cho Thành cổ Quảng Trị. Đêm đêm, những con đò nhỏ lặng lẽ vượt sông, chở theo lương thực, đạn dược và những người lính trẻ vào tiếp viện cho chiến trường. Nhưng làn mưa pháo của địch đã biến dòng sông thành địa ngục. Hàng nghìn chuyến đò trúng đạn, hàng nghìn người lính đã ngã xuống giữa dòng. Xác các anh chìm sâu dưới lòng sông, không kịp trở về với đất mẹ. Dòng sông Thạch Hãn trở thành "nghĩa trang không bia mộ" lớn nhất. Cựu chiến binh Lê Bá Dương, người từng vượt sông những ngày ấy, đã viết nên những vần thơ lay động lòng người: "Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm / Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm". Câu thơ như một lời nhắn nhủ với những ai qua sông hãy nhẹ tay chèo, để không làm phiền giấc ngủ ngàn thu của những người lính trẻ đang yên nghỉ dưới đáy sông.



