Người có công giúp đỡ cách mạng

CHUYỆN VỀ THẦY – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT (1)

Chào các bạn, mình là Vũ Thị Nhung – một đoàn viên, một giáo viên trẻ đang công tác tại Trường THCS Khoái Châu. Nơi mình đang đứng lớp hôm nay, đã từng có một người thầy trẻ, giàu lý tưởng và đầy nhiệt huyết. Thầy tên là Trần Thành Đặng – người thầy đã mãi mãi ở lại với “thời hoa lửa”, để lại trong lòng đồng nghiệp và học trò một câu chuyện đẹp như ngọn đuốc sáng.

Hưng Yên24/12/2025Người viết: Cô giáo Vũ Thị Nhung – Giáo viên Trường THCS Khoái Châu Nhân vật khai thác thông tin: người thân của liệt sĩ – thầy giáo Trần Thành Đặng (xã Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều khiến mình day dứt nhất là: trong trường, không còn một bức ảnh nào của thầy. Những năm chiến tranh, mọi thứ quá thiếu thốn, cuộc đời quá vội vã, chẳng kịp giữ lại một tấm hình ghi dấu gương mặt người thầy trẻ ấy. Và chính vì không có ảnh, thầy lại càng trở nên thiêng liêng. Bởi thầy sống trong ký ức, trong câu chuyện của những người còn lại – sống bằng ánh sáng của lý tưởng và sự hy sinh.

Nhân chứng kể với mình rằng, khi chưa trở thành người lính, thầy Đặng là một thầy giáo dạy cấp 2 Kim Ngưu – tận tụy, hiền lành, giản dị. Thầy dạy học trò bằng tất cả niềm yêu nghề và một trái tim trong trẻo. Mỗi buổi đến lớp, thầy đứng trên bục giảng với dáng người gầy gầy, mái tóc đen và nụ cười ấm, như muốn truyền cho trò niềm tin về một tương lai tươi sáng hơn, dù bom đạn ngoài kia vẫn ngày đêm gầm thét. Thời đó, đất nước chìm trong chiến tranh. “Lý tưởng” và “Tuổi trẻ” giống như hai cánh hoa đẹp nhất của đời người. Nhưng “hoa” luôn phải đi cùng “lửa”. Lửa là bom rơi đạn nổ, là chia ly, là những mất mát không có ngày trở lại.

Và thầy Đặng – như bao thanh niên thời ấy – đã chọn mang “hoa” của đời mình đi vào “lửa” của Tổ quốc. Thầy nhập ngũ khi còn rất trẻ. Đồng đội kể rằng thầy luôn xung phong đi đầu trong mọi nhiệm vụ, gan dạ mà khiêm nhường. Trong ba lô thầy mang theo không phải những vật dụng quý giá, mà là một cuốn sổ nhỏ – nơi thầy vẫn ghi lại ý định “sau chiến tranh sẽ trở về trường, dạy tiếp lũ trẻ”.

Nhưng thầy đã không kịp về…

Trong một trận chiến ác liệt, để bảo vệ đồng đội và giữ vững tuyến đường chi viện, thầy đã anh dũng hy sinh. Giữa tiếng bom rung trời, giữa khói lửa mịt mù, người thầy trẻ năm nào đã nằm lại, trở thành một phần của đất mẹ. Khi nhận được tin dữ, những đồng nghiệp cũ ở Cấp 2 Kim Ngưu đã khóc. Bà con quê nhà đau xót. Học trò thầy lúc ấy còn nhỏ, chẳng hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết “thầy sẽ không quay lại nữa”. Điều làm mình xúc động nhất là câu nói của người thân thầy: “Thầy Đặng mất khi còn rất trẻ, nhưng trái tim thầy – trái tim của một thầy giáo và một người lính – thì mãi mãi không già.”

Không có tấm ảnh nào để chúng ta nhìn thấy thầy. Nhưng có hàng nghìn tấm ảnh trong ký ức của học trò ngày ấy: Một thầy giáo hiền từ, tận tụy; một người lính gan dạ; một thanh niên xung phong chiến đấu khi tuổi đời mới đôi mươi. Với mình, thầy Đặng chính là biểu tượng đẹp nhất của một đoàn viên – giáo viên thời chiến: sống tử tế, cống hiến lặng thầm và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc.

Ngày nay, khi đứng trước bục giảng, mình luôn tưởng tượng rằng ở một góc nào đó của ngôi trường này, thầy vẫn đang mỉm cười. Nụ cười lạc quan năm xưa, giữa “hoa” và “lửa”, giữa lý tưởng và hy vọng. Không có tấm ảnh nào của thầy. Nhưng thầy chính là bức chân dung vĩnh cửu trong trái tim những người ở lại. Và câu chuyện của thầy – liệt sĩ, thầy giáo Trần Thành Đặng – sẽ mãi được gìn giữ, truyền lại, như ngọn lửa sống mãi giữa “thời hoa lửa”, để mỗi thế hệ học trò, mỗi đoàn viên giáo viên chúng mình biết trân trọng hơn hòa bình, biết sống đẹp hơn, tốt hơn, xứng đáng hơn với sự hy sinh của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn