Bài viết

CHUYỆN VỀ “TIỂU ĐỘI CỌC TIÊU SỐNG” TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Lào Cai12/05/2026Chi Đoàn TH&THCS Ba Khe, Cát Thịnh sưu tầm (Đoàn xã Cát Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN “TIỂU ĐỘI CỌC TIÊU SỐNG”

TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến Đường Trường Sơn được xem là mạch máu nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Hàng vạn bộ đội, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã sống, chiến đấu giữa núi rừng Trường Sơn đầy bom đạn để giữ cho những đoàn xe vận tải được thông suốt.

Ít ai biết rằng, giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy từng có một “tiểu đội cọc tiêu sống” gồm những cô gái thanh niên xung phong chuyên làm nhiệm vụ đứng dẫn đường cho xe vào ban đêm.

Ngày ấy, để tránh máy bay Mỹ phát hiện, xe vận tải không được bật đèn pha. Có những đoạn đường quanh co sát vực sâu, trời tối đen như mực, chỉ cần lệch tay lái là cả xe lẫn người sẽ lao xuống vực. Vì vậy, nhiều đội thanh niên xung phong phải đứng dọc tuyến đường làm “cọc tiêu sống” cho xe đi qua.

Họ không có gì ngoài chiếc đèn pin nhỏ được che kín bằng mảnh vải đen chỉ để lộ một khe sáng rất nhỏ. Mỗi khi đoàn xe tới, các cô đứng cách nhau vài chục mét, giơ ánh đèn làm tín hiệu dẫn đường.

Điều nguy hiểm nhất là máy bay Mỹ thường xuyên thả pháo sáng rồi ném bom xuống bất cứ nơi nào có dấu hiệu hoạt động. Có những đêm, các cô phải đứng hàng giờ giữa mưa rừng lạnh buốt, chân ngập trong bùn đất, muỗi vắt bám đầy người nhưng tuyệt đối không được rời vị trí.

Một đêm cuối năm 1971, sau nhiều ngày mưa lớn, con đường trở nên trơn trượt vô cùng nguy hiểm. Một đoàn xe chở đạn chuẩn bị vượt trọng điểm thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện. Tiếng động cơ gầm rú trên đầu khiến cả cánh rừng rung chuyển.

Các cô gái biết rõ nếu đoàn xe dừng lại sẽ trở thành mục tiêu cho máy bay ném bom. Vì vậy, dù vô cùng nguy hiểm, họ vẫn tiếp tục đứng giữa đường làm tín hiệu dẫn xe vượt qua trọng điểm.

Bom bắt đầu trút xuống. Đất đá tung mù trời. Một cô gái bị sức ép hất ngã xuống vệ đường nhưng vẫn cố bò dậy giơ đèn tín hiệu cho đến khi chiếc xe cuối cùng đi qua an toàn.

Sau trận bom ấy, nhiều người bị thương nặng. Có người mãi mãi nằm lại giữa rừng Trường Sơn mà không ai biết tên tuổi đầy đủ. Đồng đội chỉ nhớ rằng họ từng là những cô gái rất trẻ, thích hát và thường nhắc về quê hương trong những đêm hành quân.

Ngày nay, khi nhắc về Trường Sơn, người ta thường nhớ tới những đoàn xe không kính hay những trận đánh ác liệt, nhưng ít ai biết đã từng có những “cọc tiêu sống” âm thầm đứng giữa mưa bom bão đạn để giữ cho con đường huyết mạch của dân tộc không bao giờ bị ngắt quãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN VỀ “TIỂU ĐỘI CỌC TIÊU SỐNG” TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa