Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chuyện vui thời đầu Đội K91: “Các chú về thiệt rồi!”

Nhắc lại chuyện này giờ anh em trong Đội K91 ai cũng cười, nhưng thời điểm đó thì nhiều người thật sự… nổi da gà.

Đồng Tháp18/05/2026Dân Võ Tân Hồng (An Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc lại chuyện này giờ anh em trong Đội K91 ai cũng cười, nhưng thời điểm đó thì nhiều người thật sự… nổi da gà.

Những năm đầu mới thành lập đội, chúng tôi sang Campuchia làm nhiệm vụ tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ. Hồi đó điều kiện thiếu thốn đủ thứ, doanh trại chỉ dựng tạm bằng bạt, tre gỗ đơn sơ. Cả đội có đúng một cái lều nhỏ để lưu giữ hài cốt liệt sĩ vừa cất bốc được, đồng thời làm nơi hương khói mỗi ngày cho các anh.Nói thật, làm nhiệm vụ này phải có cái tâm vững. Nhưng những ngày đầu, anh em phần lớn còn trẻ, lần đầu tiếp xúc với hài cốt liệt sĩ nhiều nên trong lòng ai cũng có chút e dè. Ban ngày thì cuốc xẻng đào bới rất gan lì, nhưng tối xuống đi ngang cái lều thờ là tự nhiên bước chân nhanh hơn, miệng đọc thầm câu gì đó cho… yên tâm.Đội trưởng khi đó quy định đúng 18 giờ chiều mỗi ngày, cán bộ phải thay phiên nhau vào thắp hương cho các anh.Hôm ấy đến lượt đồng chí "H"— tiểu đội trưởng công binh. Anh em trong đội biết rõ điểm yếu của "H": ban ngày đào đất rất khỏe, nhưng ban đêm lại cực kỳ “nhạy cảm” với chuyện tâm linh.Đến giờ thắp hương, "H" cầm ba cây nhang mà mặt nghiêm như đi nhận nhiệm vụ đặc biệt. Trước khi vào lều còn quay lại hỏi anh em:— Có ai đi vô cùng không?Cả đội tỉnh bơ:— Đồng chí là người hôm nay trực, cứ mạnh dạn lên… các chú thương bộ đội lắm!Nghe xong câu đó, mặt "H" càng căng hơn.Bước vào trong lều, "H"vừa khấn vừa xá lia xá lịa:— Các chú linh thiêng thì phù hộ cho anh em tìm được nhiều đồng đội… đừng có hiện về làm con sợ nha các chú...Đúng lúc "H" đang cúi người chuẩn bị cắm hương thì một đồng chí nghịch nhất đội lén vòng ra phía sau, nắm dây lều kéo nhẹ một cái.Cái lều rung lên lắc lư…"H" đứng chết trân vài giây.Kéo thêm cái nữa…Cái lều tiếp tục rung mạnh hơn.Lúc này "H" không còn đủ bình tĩnh để cắm nhang nữa, ba cây nhang đang cầm trên tay được đồng chí ấy… ném luôn lên bàn thờ rồi quay đầu chạy thẳng ra ngoài như vận động viên điền kinh.Vừa chạy vừa hét thất thanh:— Đội trưởng ơi… các chú về thiệt rồi… các chú không cho em cắm nhang!Cả đội đang ngồi ngoài nghe vậy cười ngã nghiêng, còn đồng chí kéo lều thì nằm ôm bụng cười không thở nổi.Riêng "H" sau khi biết mình bị đồng đội “gài kèo” thì quê đỏ mặt, nhưng vẫn chống chế rất thật lòng:— Tôi không sợ ma… tôi chỉ tôn trọng thế giới tâm linh thôi!Đến bây giờ, sau bao năm làm nhiệm vụ trên đất bạn Campuchia, anh em đã đi qua biết bao gian khó, chứng kiến nhiều câu chuyện rất khó lý giải. Chúng tôi luôn tin rằng các anh linh liệt sĩ luôn đồng hành, phù hộ cho đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.Còn chuyện của đồng chí "H" thì mỗi lần họp mặt nhắc lại, anh em vẫn cười đến chảy nước mắt… còn "H" thì chỉ biết lắc đầu:— Đi tìm các chú đã vất vả… mà đồng đội còn hù nhau còn đáng sợ hơn! 😄

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện vui thời đầu Đội K91: “Các chú về thiệt rồi!” | Câu chuyện thời hoa lửa