CHUYẾN VƯỢT DỐC GIỮA MƯA ĐÁ BIÊN GIỚI
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ tại Hà Giang, bác Lê Văn Phúc đã cùng đồng đội nhiều lần vượt qua những cung đường dốc đá hiểm trở để khắc phục sự cố đường dây thông tin. Giữa mưa rừng, đá lở và địa hình cheo leo, người lính thông tin vẫn kiên cường bám tuyến để đảm bảo mạch liên lạc không bị gián đoạn. Những chuyến đi gian khổ ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên của một thời “hoa lửa”.
Người viết nhận ra rằng phía sau mỗi cuộc gọi, mỗi tín hiệu thông suốt nơi chiến trường là biết bao bước chân lặng thầm của người lính thông tin trên những cung đường hiểm trở.
Đối với bác Lê Văn Phúc, những chuyến đi khắc phục sự cố đường dây giữa núi rừng Hà Giang luôn là những ký ức vừa gian khổ vừa đáng nhớ.
“Có những lần đi mà không biết lúc nào mới về,” bác kể chậm rãi.
Những năm đầu thập niên 1980, tuyến thông tin của đơn vị trải dài qua nhiều khu vực núi cao, địa hình phức tạp và thời tiết thay đổi thất thường.
“Mưa rừng đến là rất nguy hiểm,” bác nói.
Người viết hình dung những người lính trẻ mang theo cuộn dây thông tin và dụng cụ sửa chữa, lặng lẽ băng qua những con dốc đá dựng đứng giữa mây mù biên giới.
Một kỷ niệm mà bác không thể quên là chuyến đi khắc phục đường dây bị đứt sau một trận mưa đá lớn.
“Hôm đó trời đen kịt từ sáng sớm,” bác nhớ lại.
Gió núi thổi mạnh kèm theo mưa đá liên tục khiến việc di chuyển gần như không thể dễ dàng.
“Đá rơi xuống nghe rất sợ,” bác kể.
Ngay khi nhận được thông tin đường dây bị hỏng, tổ công tác gồm ba chiến sĩ lập tức lên đường.
“Không thể để thông tin bị gián đoạn,” bác nói chắc giọng.
Người viết cảm nhận rõ trách nhiệm nặng nề của những người lính thông tin trong từng nhiệm vụ khẩn cấp.
Con đường lên điểm sự cố phải đi qua một sườn núi trơn trượt và nhiều đoạn vực sâu.
“Đi từng bước phải bám chắc vào đá,” bác nhớ lại.
Mưa đá rơi liên tục khiến tầm nhìn bị hạn chế, đất đá trên đường cũng trở nên rất nguy hiểm.
“Có lúc tưởng không thể đi tiếp,” bác cười nhẹ.
Nhưng không ai trong tổ nghĩ đến việc quay lại.
“Càng khó càng phải cố,” bác nói.
Người viết hình dung đoàn lính trẻ lặng lẽ tiến lên giữa màn mưa lạnh buốt của vùng núi biên giới.
Sau hơn hai giờ di chuyển, họ mới đến được vị trí đường dây bị đứt.
“Dây nằm vắt qua khe núi,” bác kể.
Một đoạn dây đã bị gió lớn quật đứt và mắc vào những tảng đá.
“Phải xử lý rất cẩn thận,” bác nói.
Cả tổ chia nhau kiểm tra và nối lại từng đoạn dây trong điều kiện mưa lạnh và gió mạnh.
“Tay lạnh cóng nhưng vẫn phải làm,” bác nhớ lại.
Người viết cảm nhận được sự kiên trì và bình tĩnh của những người lính thông tin giữa hoàn cảnh đầy hiểm nguy.
Trong lúc làm việc, một trận gió mạnh bất ngờ thổi qua khiến cả khu vực rung lắc.
“Có người suýt trượt chân,” bác kể.
Khoảnh khắc ấy khiến cả tổ càng tập trung cao độ hơn để hoàn thành nhiệm vụ an toàn.
“Không ai nói gì, chỉ làm thật nhanh và chắc,” bác nói.
Sau gần một giờ rưỡi, tuyến dây cuối cùng cũng được nối lại thành công.
“Khi tín hiệu trở lại, ai cũng vui,” bác cười hiền.
Nhưng họ không ở lại lâu vì thời tiết vẫn rất xấu, nguy cơ sạt lở còn cao.
“Phải rút nhanh về đơn vị,” bác kể.
Người viết hiểu rằng mỗi nhiệm vụ hoàn thành không chỉ là sự cố được khắc phục mà còn là sự đánh đổi bằng mồ hôi, công sức và cả sự an toàn của người lính.
Trên đường trở về, trời vẫn mưa đá lác đác.
“Lạnh nhưng ai cũng nhẹ lòng,” bác nói.
Có chiến sĩ vừa đi vừa động viên nhau, cố giữ tinh thần giữa núi rừng hoang vu.
“Chỉ cần nghĩ đến nhiệm vụ hoàn thành là thấy ấm hơn,” bác cười.
Người viết cảm nhận được tinh thần lạc quan và sự gắn bó của những người lính thông tin năm xưa.



