CHUYẾN XE BẠC ĐẦU TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: CHUYẾN XE BẠC ĐẦU TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN * Nhân chứng lịch sử: Bác Bùi Văn Bính (Cựu tài xế lái xe cừ khôi thuộc Tiểu đoàn 102, Binh trạm 31, Đoàn 559 - từng tham gia vận chuyển đạn dược, lương thực trên đường Trường Sơn giai đoạn 1968 - 1973). * Mô tả ngắn: Giữa "tọa độ lửa" đèo Lò Xo, chiếc xe tải ZIL-130 hỏng phanh mất đà khi đang chở đầy khí tài vào chiến trường. Quyết định bẻ lái sát sạt vách đá của người tài xế trẻ không chỉ cứu sống đồng đội mà còn giữ nguyên vẹn hàng tấn đạn dược quan trọng cho chiến dịch.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: CHUYẾN XE BẠC ĐẦU TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
* Nhân chứng lịch sử: Bác Bùi Văn Bính (Cựu tài xế lái xe cừ khôi thuộc Tiểu đoàn 102, Binh trạm 31, Đoàn 559 - từng tham gia vận chuyển đạn dược, lương thực trên đường Trường Sơn giai đoạn 1968 - 1973).
* Mô tả ngắn: Giữa "tọa độ lửa" đèo Lò Xo, chiếc xe tải ZIL-130 hỏng phanh mất đà khi đang chở đầy khí tài vào chiến trường. Quyết định bẻ lái sát sạt vách đá của người tài xế trẻ không chỉ cứu sống đồng đội mà còn giữ nguyên vẹn hàng tấn đạn dược quan trọng cho chiến dịch.
Những năm 1970, tuyến đường Trường Sơn được mệnh danh là "chảo lửa" bởi bom B-52, bom phát quang và biệt kích dày đặc. Bác Bùi Văn Bính khi ấy mới bước sang tuổi 20, cầm lái chiếc ZIL-130 không kính — loại xe đã gạt bỏ kính cabin để tránh ánh sáng phản quang làm lộ vị trí cho máy bay đêm của địch.
Đêm mùa mưa năm 1971, đoàn xe của Binh trạm 31 nhận lệnh vận chuyển khẩn cấp hàng chục tấn đạn pháo vượt đèo Lò Xo để kịp cung cấp cho chiến trường miền Tây Quảng Trị. Mưa rừng xối xả làm con đường độc đạo biến thành chảo bùn trơn trượt, một bên là vách đá đứng sững, một bên là vực sâu hun hút không đáy.
Khi xe của bác Bính đang đổ dốc đèo gắt nhất thì đột ngột gãy trục phanh. Chiếc ZIL nặng hàng tấn chở đầy đạn pháo bắt đầu trôi tự do xuống dốc với tốc độ kinh hoàng. Phía trước, chiếc xe của phụ lái trẻ tên Tấn đang bò chật vật trong bùn. Nếu tông thẳng vào xe phía trước, cả hai xe cùng khối đạn pháo khổng lồ sẽ nổ tung, xóa sổ toàn bộ đèo.
Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng giây, bác Bính hô to: "Tấn, bám chặt!" Rồi bằng bản năng và lòng quả cảm của người lính lái xe Trường Sơn, bác dồn hết sức bình sinh ghì chặt vô-lăng, bẻ ngoặt đầu xe lao sát vào vách đá gồ ghề bên phải.
Tiếng kim loại ma sát với đá núi vang lên chói óc, lửa bắn ra tia sáng rực một góc rừng. Chiếc xe trượt dài gần năm mươi mét dọc theo vách đá, lốp xe cháy khét lẹt trước khi dừng khựng lại ngay sát mép vực. Thùng xe móp méo, toàn bộ sơn xe bên phải bị cạo sạch, nhưng khối đạn pháo vẫn an toàn, hai người lính chỉ bị trầy xước nhẹ.
Sáng hôm sau, khi cẩu xe lên để gia cố lại, anh em trong binh trạm nhìn vệt sơn xe dính chặt trên vách đá mà không khỏi bàng hoàng. Chiếc xe ZIL-130 sau đêm đó được anh em phong danh hiệu "xe bạc đầu", tiếp tục cùng bác Bính rong đuổi qua hàng ngàn cây số lửa đạn cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Giờ đây, mỗi khi nghe tiếng động cơ xe tải vang lên trên những con đường quốc lộ thanh bình, bác Bính lại mỉm cười nhớ về tuổi mười chín, đôi mươi của mình — nơi những bàn tay trẻ tuổi đã giữ chắc tay lái, vượt qua muôn ngàn bom đạn để nối liền hai miền
sông núi.



