CHUYẾN XE BẬT ĐÈN TRONG ĐÊM PHÁO KÍCH
CHUYẾN XE BẬT ĐÈN TRONG ĐÊM PHÁO KÍCH
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Tiến (Cựu tài xế Trung đoàn 11, Đoàn 559)
"Nguyên tắc bất di bất dịch của lái xe Trường Sơn là không bao giờ được bật đèn pha ban đêm để tránh máy bay địch phát hiện. Nhưng trong cuộc đời cầm lái của mình, tôi đã có một lần duy nhất phạm luật, một lần bật đèn pha cứu sống hơn ba mươi mạng sống của đồng đội, một kỷ niệm mà suốt đời này tôi không bao giờ quên.
Đêm đó năm 1973, tôi điều khiển chiếc xe tải chở một tiểu đội thương binh nặng từ tuyến trước rút về bệnh viện dã chiến tuyến sau. Khi xe đang đi qua một đoạn đèo sạt lở hiểm trở thì một trận pháo bầy từ hạm đội Mỹ ngoài biển bất ngờ bắn phá dồn dập vào tuyến đường. Đất đá sụt lở dữ dội, một quả pháo nổ ngay phía trước làm đầu xe của tôi bị hất văng, mất phương hướng hoàn toàn giữa màn đêm đen kịt đầy khói bụi.
Phía sau thùng xe, tiếng rên rỉ của các thương binh hòa cùng tiếng pháo nổ vang động. Nếu tôi cứ tiếp tục đi mò mẫm trong bóng tối, chiếc xe rất dễ lao xuống vực sâu bên cạnh đường. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi đưa tay bật tung công tắc đèn pha. Hai luồng ánh sáng mạnh xé toạc màn đêm đen kịt, hiện rõ mồn một con đường đầy hố bom và vách đá ngay trước mũi xe.
Tôi nhấn ga, bẻ lái điên cuồng vượt qua đoạn sạt lở với tốc độ nhanh nhất có thể. Chiếc xe lao phăng phăng dưới luồng đạn pháo đuổi theo ngay sát nút phía sau. Khi vào đến khu vực rừng rậm an toàn, tôi tắt đèn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Chiếc xe bị trúng hàng chục mảnh pháo nhưng hơn ba mươi thương binh phía sau đều an toàn. Hành động 'phạm luật' đêm ấy là một quyết định sinh tử của trái tim người lính."



