Chuyến xe bò bọc thép của ông già Thất Sơn
Chuyến xe bò bọc thép của ông già Thất Sơn
Vào thời kỳ cao trào của chiến tranh cục bộ tại vùng Bảy Núi (An Giang), quân đội Mỹ liên tục sử dụng các đội biệt kích trực thăng sục sạo vào các phum sóc dọc chân núi Cô Tô và núi Cấm. Mục tiêu của chúng là chặn đứng nguồn tiếp tế lương thực, đặc biệt là muối và gạo, từ đồng bào Kinh - Khmer vào các hang đá cho bộ đội chốt giữ Đồi Tức Dụp. Địch đặt các trạm gác nghiêm ngặt, bất cứ chiếc xe lôi, xuồng ghe nào chở quá vài ký gạo đều bị tịch thu và chủ xe bị bắt giam.
Trước tình hình ngặt nghèo đó, ông già tên là Sáu Đức (một cơ sở cách mạng bí mật sống tại vùng Thất Sơn) đã nảy ra một sáng kiến ngụy trang vô cùng mưu trí. Ông đóng một chiếc xe bò chuyên dụng, loại xe hai bánh gỗ lớn do bò kéo mà người dân vùng bến biên giới thường dùng để chở củi và lúa.
Điều đặc biệt nằm ở cấu tạo của thùng xe. Ông Sáu Đức đã tháo rời phần đáy thùng xe ra, bí mật đục rỗng một khoảng trống lớn nằm ở giữa hai lớp gỗ dày của sàn xe, tạo thành một khoang chứa bí mật có thể lót vừa gần 2 tạ gạo và các loại thuốc men, mật lệnh. Bên trên bề mặt sàn xe, ông cho chất đầy những khúc củi tràm già, cồng kềnh, đen đúa và lấm lem bùn đất để ngụy trang. Nhìn từ bên ngoài, chiếc xe hoàn toàn giống như một chuyến xe củi nghèo nàn của một ông lão tiều phu lam lũ.
Một buổi chiều năm 1968, ông Sáu Đức thong thả lùa đôi bò kéo chiếc xe đầy củi tiến về phía chân núi. Khi đi qua trạm kiểm soát của một đại đội lính bảo an, tiếng quát tháo vang lên, những họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào mặt ông. Toán lính xách mã tấu sấn sổ bước ra, bắt ông dừng xe để khám xét.
Giữa lằn ranh sinh tử, khi dưới gầm xe là hàng trăm ký gạo cứu đói cho bộ đội nằm ngay sát ngực giặc, ông Sáu Đức vẫn bình thản tháo chiếc nón lá, lau mồ hôi trên vầng trán nhăn nheo. Ông cười chất phác rồi móc trong túi áo bà ba ra mấy tờ giấy phép thông hành giả, chậm rãi thưa: "Mấy thầy coi giùm, già đi đốn củi khô về nấu cơm cho mấy đứa nhỏ ở nhà, có phá phách gì đâu. Đường sá củi lửa nặng nề, mấy thầy thương tình cho già đi sớm kẻo trời tối núi rừng nguy hiểm."
Một tên lính nghi ngờ, hắn nhảy tót lên thùng xe, dùng gậy sắt chọc liên tiếp vào đống củi tràm nghe tiếng "cộc cộc" khô khốc. Do khoang chứa gạo được tính toán đóng kép bằng loại gỗ dày, tiếng kêu phát ra hoàn toàn không có sự khác biệt. Địch nhìn thấy ông già gầy gò, đôi bò gầy gộc và đống củi rách nát nên chủ quan chửi đổng một tiếng rồi xua tay cho qua.
Chiếc xe bò của ông Sáu Đức lại lộc cộc chuyển bánh, thong thả đi vào con đường mòn khuất sau rặng thốt nốt. Ngay đêm hôm đó, dưới ánh đuốc sáp thắp vội trong hang đá Tức Dụp, đống củi được dỡ ra, lớp đáy hầm bí mật mở cửa, toàn bộ số gạo và thuốc men nguyên vẹn được trao tận tay các chiến sĩ đang bám trụ chiến hào.
Câu chuyện về chuyến xe bò của ông già Sáu Đức vùng Thất Sơn là một sự thật lịch sử sinh động về lòng dân An Giang kiên trung thời hoa lửa. Sáng kiến giản dị nhưng đầy mưu trí ấy đã góp phần giữ vững mạch máu hậu cần, nuôi giấu cán bộ, giúp quân và dân ta viết nên huyền thoại chiến thắng bảo vệ vùng đất biên cương dưới sự lãnh đạo bám rễ sâu trong lòng nhân dân của Đảng.



