Chuyến xe buýt và nụ cười của người thương binh
Dù mất một chân ở chiến trường Campuchia, nhưng bác không muốn mình trở thành gánh nặng cho xã hội. Bác tập đi bằng chân giả, học lái xe và dành thời gian rảnh rỗi để lái chuyến xe miễn phí cho các cháu học sinh nghèo vùng xa. Nhiều người bảo bác "hâm", về hưu rồi sao không nghỉ ngơi cho khỏe. Bác cười: "Hồi xưa ở chiến trường, đồng đội hy sinh để mình sống, giờ mình còn làm được gì cho đời thì cứ làm thôi".
Mỗi buổi sáng, nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ của bọn trẻ khi lên xe, bác thấy chân mình như không còn đau nữa. Bác thường kể cho các cháu nghe về thời hoa lửa, về những anh hùng đã ngã xuống. Bác muốn truyền cho chúng cái lửa yêu nước, cái ý chí vượt khó. Với bác, lái xe không chỉ là di chuyển, mà là chở theo hy vọng của tương lai. Người lính dù ở đâu, dù thương tật thế nào, vẫn luôn là người chiến sĩ trên mặt trận đời thường.


