Chuyến xe cuối cùng
Đêm 29 tháng 4 năm 1975, đoàn xe vận tải nối đuôi nhau tiến về phía trước. Trên mỗi chiếc xe là lương thực, đạn dược và niềm tin vào ngày toàn thắng.
Lái xe Nguyễn Văn Khải đã nhiều đêm không ngủ trọn giấc. Đôi mắt thâm quầng nhưng bàn tay vẫn chắc trên vô lăng.
Một đồng đội hỏi:
– Mệt không?
Khải cười:
– Chỉ cần chuyến xe này đến nơi an toàn thì mệt mấy cũng đáng.
Đến rạng sáng, hàng hóa được bàn giao đầy đủ cho đơn vị chiến đấu. Chiếc xe của Khải lặng lẽ lùi về phía sau, nhường đường cho đội hình tiến công.
Chiến thắng đến vào buổi trưa. Khải đứng bên chiếc xe phủ đầy bụi đỏ, đưa tay vuốt nhẹ lên vô lăng.
Anh hiểu rằng, không phải ai cũng có mặt ở tuyến đầu, nhưng mỗi chuyến xe vượt qua bom đạn đều góp phần làm nên chiến thắng.
Đó là chuyến xe cuối cùng của chiến tranh và cũng là chuyến xe đầu tiên chở theo hy vọng về một tương lai hòa bình.



