CHUYẾN XE CUỐI CÙNG QUA ĐỒNG LỘC ĐÊM THÁNG MƯỜI
CHUYẾN XE CUỐI CÙNG QUA ĐỒNG LỘC ĐÊM THÁNG MƯỜI
Nhân chứng kể lại: Bác Phan Văn Tiến (Cựu tài xế lái xe dã chiến, Đoàn 559)
"Nghề lái xe Trường Sơn ngày ấy là những chuỗi ngày đối mặt với tử thần trên từng mét đường. Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là cái nút thắt thọc sâu vào mạch máu giao thông vận tải tiếp tế cho miền Nam. Địch ném bom tọa độ nát bấy cả thung lũng, đất đá chuyển thành màu đỏ quạch, không còn một bóng cây ngọn cỏ nào sống sót.
Đêm cuối tháng 10 năm 1968, tôi cầm lái chiếc xe tải Giải Phóng chở nặng năm tấn đạn cối tiến vào tọa độ ngã ba. Trời mưa tầm tã, đường trơn trượt như đổ mỡ, xung quanh là những hố bom hoắm sâu chực chờ nuốt chửng chiếc xe. Thấy một tốp nữ thanh niên xung phong đang dùng cuốc xẻng san lấp đất dã chiến dưới làn pháo sáng, tôi hạ kính xe, hét lớn: 'Các em ơi, vào hầm trú ẩn đi, pháo sắp dội rồi!'.
Một cô gái dáng người nhỏ nhắn, mũ tai bèo đội lệch, tay cầm chiếc đèn pin ngụy trang chạy lại phía đầu xe tôi, hét lớn đáp lại: 'Anh cứ chạy đi! Đường thông rồi, tụi em làm cọc tiêu sống cho anh qua, không phải sợ đâu!'. Cô gái đứng thẳng bên bờ hố bom, dùng ánh đèn pin quét thành một vệt sáng dẫn đường cho chiếc xe của tôi lách qua trận địa an toàn.
Chiếc xe của tôi qua được Ngã ba Đồng Lộc thì một loạt bom tọa độ khác lại dội xuống phía sau lưng. Sau ngày hòa bình, tôi mới biết cô gái làm cọc tiêu sống thời hoa lửa đêm hôm ấy cùng các đồng đội trong tiểu đội mười cô gái Đồng Lộc đã nằm lại mãi mãi nơi ngã ba huyền thoại. Chuyến xe đêm tháng mười năm ấy là ký ức thiêng liêng đi suốt cuộc đời tôi, nhắc nhở về những tấm thân con gái đã lót đường cho những bánh xe tiến về Nam."



