Bài viết

chuyến xe cuối cùng qua ngầm đá

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chuyến xe cuối cùng qua ngầm đá

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn là con đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Hàng nghìn chuyến xe ngày đêm vượt núi băng rừng để vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho chiến trường. Giữa bom đạn ác liệt, những người lính lái xe đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần kiên cường. Câu chuyện về chiến sĩ lái xe Bùi Văn Khánh cùng chuyến xe cuối cùng qua ngầm đá là một câu chuyện xúc động của thời hoa lửa.

Bùi Văn Khánh sinh ra tại một vùng quê trung du Phú Thọ. Gia đình anh làm nông, cuộc sống quanh năm gắn với đồi chè và ruộng sắn. Từ nhỏ, Khánh đã rất thích những chiếc xe tải chạy qua con đường làng mỗi lần vận chuyển hàng hóa.

Khi lớn lên, anh học lái xe tại một đơn vị vận tải quân sự rồi tình nguyện vào tuyến Trường Sơn. Những năm ấy, trở thành lính lái xe đồng nghĩa với việc luôn phải đối mặt với hiểm nguy.

Con đường Trường Sơn không chỉ hiểm trở bởi núi cao vực sâu mà còn bị máy bay Mỹ đánh phá liên tục. Có những đoạn đường vừa sửa xong sau trận bom thì lại bị cày nát ngay trong đêm.

Khánh được giao phụ trách chiếc xe vận tải chuyên chở lương thực vào chiến trường miền Nam. Chiếc xe cũ kỹ đã theo anh qua biết bao cung đường đầy khói lửa.

Các đồng đội thường nhớ tới anh bởi tính cách vui vẻ và gan dạ. Dù hành quân trong đêm tối hay giữa những trọng điểm bom rơi ác liệt nhất, anh vẫn luôn động viên mọi người:
“Chỉ cần xe còn nổ máy là mình còn phải đi tiếp.”

Một mùa mưa năm 1972, đơn vị của Khánh nhận nhiệm vụ vận chuyển gấp thuốc men và lương thực tới chiến trường miền Nam. Đây là chuyến hàng đặc biệt quan trọng vì phía trước đang có nhiều thương binh cần cứu chữa.

Đoàn xe xuất phát khi trời vừa tối. Mưa rừng kéo dài khiến con đường đất đỏ trở nên trơn trượt và lầy lội. Nhiều đoạn dốc xe phải chạy rất chậm để tránh sa lầy.

Sau nhiều giờ hành quân, đoàn xe tới một ngầm đá bắc qua con suối lớn. Đây là điểm nguy hiểm vì máy bay địch thường phục kích những đoàn xe qua ngầm.

Nước suối mùa mưa dâng cao, chảy xiết đập mạnh vào bánh xe. Các tài xế phải lần lượt điều khiển xe vượt qua từng đoạn đá trơn trượt trong bóng tối.

Khi gần hết đoàn xe qua ngầm, tiếng máy bay bất ngờ vang lên từ phía xa. Chỉ ít phút sau, pháo sáng rơi trắng cả khu vực.

Máy bay địch đã phát hiện đoàn xe.

Tiếng bom nổ vang dội giữa núi rừng. Nước suối tung lên trắng xóa sau mỗi đợt bom. Các xe phía trước nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Nhưng đúng lúc ấy, chiếc xe cuối cùng trong đoàn bị chết máy giữa ngầm đá. Dòng nước xiết khiến chiếc xe mắc kẹt không thể di chuyển.

Nếu xe bị trúng bom, toàn bộ số thuốc men và lương thực trên xe sẽ bị phá hủy. Hơn nữa, chiếc xe chắn giữa ngầm sẽ khiến các xe khác không thể rút lui.

Không chần chừ, Khánh lập tức lao xuống dòng nước lạnh buốt để kiểm tra động cơ. Bom vẫn tiếp tục dội xuống quanh khu vực ngầm đá.

Dưới ánh pháo sáng chập chờn, người lính trẻ ngâm mình giữa dòng nước xiết, cố gắng sửa lại hệ thống nhiên liệu bị trục trặc.

Đồng đội nhiều lần gọi anh rời khỏi ngầm để tránh bom nhưng anh vẫn kiên quyết ở lại.

Cuối cùng, sau nhiều phút căng thẳng, tiếng động cơ chiếc xe bất ngờ nổ vang giữa đêm mưa.

Khánh nhanh chóng trèo lên cabin và điều khiển xe vượt khỏi ngầm để mở đường cho đoàn xe phía sau tiếp tục di chuyển.

Nhưng đúng lúc chiếc xe vừa lên khỏi bờ, một loạt bom khác trút xuống khu vực con suối.

Sức ép dữ dội khiến chiếc xe rung lắc mạnh. Một mảnh bom lớn xuyên vào cabin làm Khánh bị thương rất nặng.

Dù máu chảy nhiều, anh vẫn cố giữ chặt vô lăng đưa chiếc xe tới nơi an toàn rồi mới gục xuống.

Đồng đội chạy tới đỡ anh ra ngoài. Trong hơi thở yếu dần, người lính lái xe vẫn cố hỏi:
“Hàng… còn nguyên chứ?”

Khi nghe đồng đội trả lời rằng toàn bộ chuyến hàng đã an toàn và đoàn xe tiếp tục lên đường, Khánh khẽ mỉm cười.

Người chiến sĩ lái xe năm ấy đã mãi mãi nằm lại bên ngầm đá Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau ngày đất nước thống nhất, những con đường năm xưa đã rộng mở giữa màu xanh hòa bình. Nhưng những người lính vận tải cũ vẫn luôn nhớ về đồng đội đã hy sinh để giữ cho những chuyến xe không bao giờ dừng lại.

Câu chuyện về Bùi Văn Khánh là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ lái xe Trường Sơn thời hoa lửa – những con người đã dành trọn tuổi xuân để góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến bằng lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, thế hệ trẻ càng cần biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương đất nước, biết cố gắng, cống hiến và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn