Bài viết

chuyến xe cuối cùng qua trọng điểm

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chuyến xe cuối cùng qua trọng điểm

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, những đoàn xe vận tải luôn phải vượt qua hàng loạt “tọa độ lửa” – nơi bom đạn địch đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Giữa khói lửa chiến tranh, mỗi chuyến xe không chỉ chở hàng hóa mà còn chở theo niềm tin và hy vọng của cả dân tộc. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về lái xe Trần Văn Hải trên tuyến đường 559 là một câu chuyện xúc động về lòng quả cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh của người lính vận tải.

Trần Văn Hải sinh ra tại một vùng quê ven biển ở Thái Bình. Từ nhỏ anh đã quen với công việc lao động vất vả, phụ giúp gia đình trên những cánh đồng muối và ruộng lúa.

Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến ác liệt, Hải tình nguyện nhập ngũ và được huấn luyện trở thành chiến sĩ lái xe vận tải trên tuyến Trường Sơn.

Công việc của anh là điều khiển những chiếc xe chở đạn, lương thực và quân nhu vượt qua rừng núi để tiếp tế cho các đơn vị chiến đấu.

Những chuyến xe chạy trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Ban ngày phải ngụy trang kỹ, ban đêm mới dám hành quân để tránh máy bay trinh sát.

Có những đoạn đường bị bom phá nát, xe phải đi trong ánh đèn che kín, chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự phối hợp của cả đoàn.

Dù vậy, Hải luôn vững tay lái, coi mỗi chuyến xe là một nhiệm vụ sống còn.

Đồng đội thường nói:
“Xe của Hải chạy là yên tâm hàng tới nơi.”

Một đêm cuối năm 1972, đơn vị vận tải nhận nhiệm vụ đặc biệt: đưa hàng tiếp tế khẩn cấp vượt qua một trọng điểm bị đánh phá ác liệt để kịp chi viện cho chiến trường phía trước.

Đây là đoạn đường mà máy bay địch thường xuyên tập trung ném bom, được coi là “cửa tử” của tuyến vận tải.

Dù biết nguy hiểm, Hải vẫn xung phong nhận lái chiếc xe đi đầu đoàn.

Đêm hôm ấy, trời không trăng. Đoàn xe lặng lẽ tiến vào rừng sâu, chỉ có ánh đèn gầm được che kín bằng lá cây.

Khi xe vừa vào tới khu vực trọng điểm, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Pháo sáng bừng lên chiếu sáng cả một vùng rừng núi.

Ngay sau đó, bom bắt đầu trút xuống dữ dội.

Đất đá rung chuyển, cây rừng gãy đổ chắn ngang đường.

Đoàn xe buộc phải dừng lại để tránh bom và tìm cách vượt qua đoạn đường bị đánh phá.

Hải cùng một số chiến sĩ công binh nhanh chóng xuống xe, dùng xẻng và tay không dọn đất đá mở đường.

Tiếng bom nổ ngày càng gần, nguy cơ đoàn xe bị mắc kẹt giữa trọng điểm rất lớn.

Trong lúc khẩn cấp, Hải phát hiện một xe chở đạn phía sau bị sa lầy, không thể di chuyển.

Nếu không kéo ra kịp thời, cả đoàn có thể bị chặn lại và lộ vị trí.

Không chút chần chừ, anh quay xe của mình lại để kéo chiếc xe bị nạn.

Giữa làn bom dội xuống, Hải bình tĩnh điều khiển xe áp sát, buộc dây cáp và dùng hết sức kéo chiếc xe ra khỏi hố lầy.

Đất bùn bắn tung, động cơ gầm lên giữa tiếng nổ dồn dập.

Khi chiếc xe chở đạn vừa thoát khỏi vị trí nguy hiểm, một quả bom bất ngờ rơi rất gần.

Sức ép cực lớn làm cả hai chiếc xe chao đảo mạnh.

Chiếc xe của Hải bị hư hỏng nặng, không thể tiếp tục di chuyển.

Đồng đội vội chạy tới kéo anh ra khỏi cabin.

Dù bị thương, Hải vẫn cố hỏi:
“Đoàn xe… qua được chưa?”

Người chỉ huy nghẹn giọng:
“Qua được rồi, nhờ cậu cả.”

Nghe vậy, Hải khẽ gật đầu, ánh mắt nhẹ nhõm.

Đó cũng là khoảnh khắc cuối cùng của người lái xe trẻ giữa trọng điểm bom đạn Trường Sơn năm ấy.

Nhờ sự dũng cảm và quyết đoán của anh, đoàn xe vận tải vẫn tiếp tục hành trình, kịp thời chi viện cho chiến trường miền Nam.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính Trường Sơn vẫn thường nhắc đến “người lái xe đi đầu đoàn” như một biểu tượng của tinh thần quả cảm và trách nhiệm.

Câu chuyện về Trần Văn Hải là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng vận tải trong thời hoa lửa – những con người đã thầm lặng đưa sức mạnh hậu phương ra tiền tuyến bằng cả tuổi trẻ và sự hy sinh.

Ngày nay, khi những con đường Trường Sơn đã trở thành đường Hồ Chí Minh xanh thẳm, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn