Chuyến Xe Cuối Cùng Qua Trọng Điểm
Tháng 4 năm 1975, những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang đến gần. Trên tuyến đường Trường Sơn, từng đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau chở vũ khí, lương thực và quân tiếp viện vào chiến trường miền Nam.
Trong đội xe vận tải có người lái xe tên Thành, ba mươi tuổi, quê ở Nghệ An. Anh đã gắn bó với những cung đường Trường Sơn suốt gần sáu năm. Chiếc xe tải của anh mang đầy dấu vết chiến tranh: kính chắn gió đã thay nhiều lần, thân xe loang lổ những vết đạn và bùn đất.
Đêm hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ đặc biệt.
Một chuyến hàng lớn phải được đưa qua trọng điểm A-Tép trước khi trời sáng. Đây là khu vực nổi tiếng nguy hiểm vì máy bay địch thường xuyên ném bom nhằm cắt đứt tuyến vận tải chiến lược.
Trước giờ xuất phát, Đại đội trưởng căn dặn:
– Đây có thể là một trong những chuyến hàng cuối cùng trước ngày toàn thắng. Dù khó khăn thế nào cũng phải đưa hàng tới đích.
Mọi người đồng thanh:
– Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ!
Đoàn xe lặng lẽ lăn bánh trong màn đêm.
Trời tối đen như mực. Chỉ có ánh đèn gầm nhỏ hắt xuống mặt đường đầy ổ bom. Hai bên là những cánh rừng già im lặng.
Ngồi sau vô lăng, Thành tập trung cao độ. Người phụ xe là chiến sĩ trẻ tên Hưng liên tục quan sát phía trước.
Khoảng nửa đêm, khi đoàn xe tiến gần trọng điểm, tiếng động cơ máy bay bất ngờ vang lên từ xa.
– Máy bay địch!
Tiếng hô truyền dọc đội hình.
Ngay lập tức, các xe tắt đèn và nhanh chóng tìm vị trí ẩn nấp.
Chỉ vài phút sau, từng loạt bom rung chuyển cả núi rừng.
Đất đá tung lên như bão.
Một quả bom nổ gần khiến chiếc xe của Thành chao đảo. Kính chắn gió vỡ tan, mảnh kính văng khắp cabin.
Hưng bị thương ở cánh tay.
Máu thấm đỏ tay áo nhưng anh vẫn cắn răng nói:
– Em không sao đâu. Phải đi tiếp anh Thành!
Sau đợt ném bom, con đường phía trước bị đất đá lấp kín.
Nếu không thông đường kịp thời, chuyến hàng sẽ bị chậm.
Không ai bảo ai, các chiến sĩ công binh và lái xe lập tức lao vào san lấp hố bom. Dưới ánh đèn pin nhỏ và ánh trăng mờ, mọi người làm việc không ngừng nghỉ.
Mồ hôi hòa lẫn bụi đất.
Gần hai giờ sáng, con đường tạm thời được mở lại.
Đoàn xe tiếp tục xuất phát.
Lần này, Thành cho xe đi đầu.
Chiếc xe gầm lên mạnh mẽ, vượt qua đoạn đường nguy hiểm nhất. Phía sau, những chiếc xe khác nối đuôi nhau băng qua trọng điểm.
Khi bánh xe cuối cùng vượt qua khu vực bom đạn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Rạng sáng hôm sau, đoàn xe đến nơi tập kết an toàn.
Các thùng đạn, lương thực và thuốc men nhanh chóng được chuyển tới đơn vị chiến đấu.
Đứng nhìn chuyến hàng hoàn thành nhiệm vụ, Thành cảm thấy niềm vui khó tả.
Vài ngày sau, tin chiến thắng dồn dập từ các chiến trường gửi về. Đến trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, cả đơn vị vỡ òa khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Mọi người ôm chầm lấy nhau giữa núi rừng Trường Sơn.
Hưng xúc động nói:
– Vậy là chuyến xe hôm ấy thật sự là một trong những chuyến cuối cùng của chiến tranh rồi anh nhỉ?
Thành gật đầu.
Anh nhìn con đường phía trước, nơi từng in dấu biết bao đoàn xe ngày đêm vượt bom đạn.
Trong lòng anh hiện lên hình ảnh những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên tuyến lửa Trường Sơn. Chính sự hy sinh của họ đã làm nên ngày toàn thắng.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc về chiến tranh, Thành vẫn nhớ nhất đêm vượt trọng điểm ấy. Đó không chỉ là một chuyến xe vận tải, mà là hành trình mang theo niềm tin, ý chí và khát vọng hòa bình của cả dân tộc trên con đường đi tới ngày thống nhất đất nước.



