CHUYẾN XE CUỐI CÙNG TRÊN ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG
Câu chuyện là ký ức oai hùng nhưng nghẹn ngào của người chiến sĩ lái xe quê Quảng Bình về chuyến hàng cảm tử xuyên qua "tọa độ chết" trên đường Trường Sơn. Giữa mưa bom bão đạn, tình đồng chí và lời hứa với quê hương đã giúp ông vượt qua ranh giới sinh tử để đưa dòng máu đạn dược ra tiền tuyến.
Năm 1968, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng thanh niên 18 tuổi Lê Minh Tiến rời quê hương cát trắng Quảng Bình để nhập ngũ, trở thành chiến sĩ lái xe thuộc Tiểu đoàn 102, Binh trạm 14, Đoàn 559. Địa bàn hoạt động của ông là Đường 20 Quyết Thắng – con đường độc đạo xuyên qua dãy Trường Sơn, nơi bị máy bay địch đánh phá ráo riết ngày đêm nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam.
Vào một đêm mùa khô năm 1971, tiểu đội của ông Tiến nhận lệnh vận chuyển một chuyến hàng đặc biệt gồm đạn pháo và thuốc men vào chiến trường đổi lại bằng sự an toàn của mặt trận phía trước. Chiếc xe tải giải phóng do ông Tiến cầm lái dẫn đầu đoàn xe, bên cạnh là người đồng đội quê Hà Tĩnh tên là Nguyễn Đức Hùng làm phụ xe. Khi xe vừa chạm đến cua chữ A – một "tọa độ chết" khét tiếng trên tuyến đường – thì máy bay trinh sát của địch phát hiện và thả pháo sáng rực một góc trời, ngay sau đó là những loạt bom tọa độ trút xuống xối xả.
Mặt đất rung chuyển, khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn qua kính chắn gió đã vỡ vụn. Một mảnh bom găm trúng cabin khiến anh Hùng phụ xe bị thương nặng ở ngực, máu tuôn xối xả. Giữa lằn ranh sinh tử, anh Hùng thào thào bên tai ông Tiến: "Anh Tiến ơi, đừng dừng lại... Em không qua khỏi rồi, anh phải đưa bằng được chuyến hàng này qua cua, bộ đội miền Nam đang chờ đạn...". Câu nói chưa dứt, người đồng đội trẻ đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay ghế cabin.
Nén nỗi đau xé lòng, ông Tiến nhớ về quê hương Quảng Bình của mình – nơi mẹ và các em hằng đêm cũng đang gánh đất lấp hố bom cho những đoàn xe qua. Ông hét lên trong tiếng bom đạn, hai tay ghì chặt vô lăng, chân nhấn ga cho chiếc xe lao vun vút lao thẳng qua làn khói đạn, lợi dụng những khoảnh khắc chớp bom để định hướng đường đi. Chiếc xe tải chở đầy đạn pháo bị thủng lốp, cabin rách nát nhưng bằng sự gan dạ và tay lái kiên cường, ông Tiến đã đưa xe vượt qua "tọa độ chết" thành công, giao hàng nguyên vẹn cho đơn vị bạn trước khi trời sáng.
Chiến tranh lùi xa, ông Lê Minh Tiến trở về sống tại quê nhà Quảng Bình với những vết thương trên mặt và đôi tay đầy sẹo. Mỗi năm đến ngày thương binh liệt sĩ, ông lại mang chiếc vô lăng cũ – kỷ vật được ông giữ lại từ chiếc xe định mệnh năm xưa – ra lau chùi. Đối với ông, câu chuyện về chuyến xe đêm ấy không chỉ là ký ức của riêng ông, mà là minh chứng cho tinh thần quật cường của những người con Quảng Bình "hai giỏi" và sự hy sinh bất tử của thế hệ thanh niên Trường Sơn thời hoa lửa.


