Cựu chiến binh

Chuyến xe cuối cùng trong rừng Trường Sơn

Chuyến xe cuối cùng trong rừng Trường Sơn

An Giang31/03/2026Ngô Nguyễn Nhi (Đoàn Trường Cao đẳng Y tế Kiên Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức về những đêm "đèn pha không sáng", lái xe dựa vào ánh sao trời và cảm giác của tay lái trên con đường đầy hố bom. Ông kể về đồng đội đã hy sinh ngay trên ghế lái khi tay vẫn còn nắm chặt vô lăng

IMG_256

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn – hay còn gọi là đường mòn Hồ Chí Minh – là huyết mạch vận chuyển chi viện cho chiến trường miền Nam. Trên những cung đường ấy, những người lính lái xe đã ngày đêm băng qua bom đạn, đưa hàng hóa, vũ khí đến nơi cần thiết.

Ông Phan Văn Quý là một trong những người lính như thế. Khi còn rất trẻ, ông đã trở thành lái xe trên tuyến đường Trường Sơn – công việc mà mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi không trở lại.

Ký ức mà ông không bao giờ quên là chuyến xe cuối cùng trong rừng Trường Sơn.

Hôm đó, ông nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng vào chiến trường trong điều kiện đặc biệt nguy hiểm. Địch tăng cường đánh phá dữ dội, các trọng điểm bị ném bom liên tục. Con đường vốn đã hiểm trở lại càng trở nên khắc nghiệt hơn: hố bom chằng chịt, cây đổ ngổn ngang, nhiều đoạn đường gần như bị xóa sổ.

Dù vậy, mệnh lệnh vẫn phải thực hiện.

Chiếc xe chở đầy hàng hóa lặng lẽ lăn bánh trong đêm. Đèn xe được che kín để tránh bị phát hiện, chỉ còn ánh sáng le lói đủ để nhìn đường. Hai bên là rừng sâu thăm thẳm, phía trước là vô vàn hiểm nguy chưa thể lường trước.

Đi được một quãng, tiếng máy bay địch vang lên. Bầu trời rung chuyển bởi tiếng động cơ và những loạt bom bắt đầu trút xuống.

Ông Quý lập tức cho xe tắt máy, tìm cách ẩn nấp. Nhưng đoạn đường quá trống trải, không có nhiều chỗ che chắn. Bom nổ dồn dập, đất đá văng tung tóe, sức ép khiến chiếc xe rung lên dữ dội.

Khi loạt bom tạm ngớt, ông nhanh chóng nổ máy, tiếp tục hành trình. Ông hiểu rằng dừng lại quá lâu đồng nghĩa với việc chuyến hàng có thể không bao giờ đến được đích.

Con đường phía trước bị sạt lở nặng. Có đoạn phải tự mình xuống xe, dùng xẻng, dùng tay dọn đất đá để mở lối. Mồ hôi hòa với bùn đất, nhưng ông không dừng lại.

Đi thêm một đoạn nữa, chiếc xe bất ngờ bị trúng mảnh bom. Xe rung mạnh, động cơ bị ảnh hưởng, khói bốc lên. Trong tình thế ấy, ông đứng trước lựa chọn khó khăn: bỏ xe để bảo toàn tính mạng, hay tiếp tục cố gắng đưa hàng đi tiếp.

Không chút do dự, ông quyết định tiếp tục.

Ông kiểm tra nhanh tình trạng xe, cố gắng khắc phục tạm thời rồi lại leo lên cabin. Chiếc xe bị thương vẫn gầm lên, chậm chạp nhưng kiên cường tiến về phía trước.

Mỗi mét đường đi qua là một cuộc đấu tranh với chính giới hạn của bản thân và với tử thần đang rình rập. Nhưng trong tâm trí ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đưa được hàng đến nơi.

Cuối cùng, sau bao gian nan, chuyến xe cũng đến được điểm giao nhận. Hàng hóa được bàn giao an toàn.

Khi nhiệm vụ hoàn thành, ông mới thực sự cảm nhận được sự mệt mỏi rã rời. Nhìn lại chiếc xe đã bị tàn phá, ông hiểu rằng đó có thể là chuyến đi cuối cùng của nó – và cũng là một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất đời mình.

Nhiều năm sau, khi kể lại, ông Phan Văn Quý vẫn giữ giọng bình thản. Nhưng phía sau câu chuyện giản dị ấy là cả một thời tuổi trẻ sống giữa lằn ranh sinh tử, là tinh thần kiên cường của những người lính lái xe Trường Sơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyến xe cuối cùng trong rừng Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa