CHUYẾN XE CUỐI CÙNG VỀ LỘC NINH
CHƯƠNG 1: NGƯỜI ANH CẢ TỪ KHẮC NIỆM
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Khắc Niệm, Tiên Sơn, Bắc Ninh đã tiễn đưa biết bao người con ưu tú lên đường. Trong số đó có anh Nguyễn Văn Hậu, nhập ngũ từ năm 1963. Với thâm niên và kinh nghiệm của mình, anh là một trong những "tay lái bạc" thuộc đơn vị Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Bắc Giang.
Năm 1970, chàng thanh niên Nguyễn Thái Hòa (quê ở Hòa Sơn, Hiệp Hòa) nhập ngũ vào cùng đơn vị. Khi ấy, anh Hậu đã là một Hạ sĩ (H3) dày dạn sương gió. Ông Hòa nhớ lại: "Lúc tôi mới vào đơn vị, anh Hậu đã là một người lính lái xe bản lĩnh. Anh hiền lành nhưng trên vô lăng thì cực kỳ quyết đoán. Anh coi những người lính trẻ như chúng tôi là em út trong nhà."
CHƯƠNG 2: XUYÊN QUA CUNG ĐƯỜNG MÁU
Đầu thập niên 70, đơn vị nhận lệnh chi viện cho chiến trường Miền Đông Nam Bộ. Đó là hành trình dài dằng dặc, băng qua những cung đường bị bom cày đạn xới. Anh Hậu ngồi sau tay lái, vận chuyển lương thực, vũ khí và thương binh xuyên qua những cánh rừng già.
Giữa cái nắng cháy da người của miền Đông và những trận mưa rừng xối xả, chiếc xe của anh Hậu vẫn bền bỉ lăn bánh. Anh luôn lạc quan, thường kể cho ông Hòa về những vườn quan họ ở Bắc Ninh, về nỗi nhớ quê hương da diết. Ông Hòa, khi ấy là một H3 giữ chức vụ Phó ban (bp), luôn khâm phục ý chí sắt đá của người anh đồng hương Kinh Bắc này.
CHƯƠNG 3: NGÃ XUỐNG Ở LÀNG 9 LỘC NINH
Năm 1973, khi hiệp định Paris vừa ký kết chưa lâu nhưng chiến sự tại Miền Đông vẫn vô cùng khốc liệt. Trong một đợt vận chuyển quan trọng qua khu vực Lộc Ninh, xe của anh Hậu lọt vào ổ phục kích của địch.
Tiếng nổ xé toang bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng. Anh Nguyễn Văn Hậu đã anh dũng hi sinh ngay trên cabin xe, đôi tay vẫn nắm chặt vô lăng như muốn đưa chuyến hàng về đích an toàn. Đồng đội đã đưa anh về an táng tại Làng 9, Lộc Ninh. Đó là một buổi chiều buồn bã, khi những người lính Bắc Giang tiễn đưa người đồng đội Bắc Ninh vào lòng đất đỏ miền Đông.
CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI LÍNH GIÀ
Hòa bình lập lại, ông Nguyễn Thái Hòa trở về xã Hòa Sơn, Hiệp Hòa. Dù cuộc sống bộn bề, ông vẫn không thể quên số điện thoại và địa chỉ liên lạc mà mình đã dày công lưu giữ để mong có ngày báo tin cho gia đình anh Hậu.
Ông Hòa thường ngồi lặng im, nhìn vào những kỷ vật quân ngũ cũ. Với ông, thông tin về anh Hậu không chỉ là hồ sơ liệt sĩ, mà là món nợ ân tình của người em dành cho người anh. Ông hy vọng rằng, qua những dòng thông tin này, gia đình liệt sĩ Nguyễn Văn Hậu tại Khắc Niệm, Bắc Ninh sẽ có thêm manh mối để đưa anh về với tiên tổ.



