Chuyến xe cuối ngày
Chiếc xe buýt tuyến cuối từ huyện về xã chỉ còn vài hành khách.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn phủ màu vàng lên những cánh đồng đang vào vụ gặt.
Ở hàng ghế cuối, Mai ôm chặt chiếc ba lô. Trong đó là số tiền học bổng em vừa nhận được sau nhiều tháng cố gắng.
Xe dừng ở một ngã ba.
Một cụ bà chống gậy bước lên. Bà lục mãi trong túi áo rồi bối rối.
– Bà... để quên ví ở nhà mất rồi.
Bác tài xế cười hiền:
– Không sao đâu, bà cứ lên xe.
Nhưng bà nhất quyết lắc đầu.
– Quy định là quy định.
Không khí trên xe chùng xuống.
Mai lặng lẽ bước đến, mua cho bà một vé.
Bà nắm tay em:
– Cho bà xin địa chỉ, mai bà gửi lại.
Mai cười:
– Khi nào gặp một người khác cần giúp, bà giúp họ là được.
Xe tiếp tục lăn bánh.
Một năm sau, trong chiến dịch "Mùa hè xanh", Mai đến một xã miền núi.
Buổi trưa nắng gắt, khi cả đội đang dựng sân chơi cho thiếu nhi, một người phụ nữ mang đến nồi nước chè xanh và rổ khoai luộc.
Bà nhìn Mai thật lâu rồi mỉm cười.
– Cháu còn nhớ bà không?
Mai sững người.
Đó chính là cụ bà trên chuyến xe năm nào.
Bà không tìm được địa chỉ của Mai.
Nhưng từ hôm ấy, hễ thấy đội tình nguyện về xã là bà đều nấu nước, luộc khoai mang đến.
– Bà không trả được cho đúng người.
Nhưng bà có thể tiếp tục điều tốt ấy.
Chiều xuống, chiếc xe buýt năm nào vẫn chạy trên con đường cũ.
Có những tấm vé chỉ đáng vài nghìn đồng.
Nhưng hành trình của lòng tốt thì không bao giờ dừng ở bến cuối.



