CHUYẾN XE CUỐI TRONG ĐÊM
CHUYẾN XE CUỐI TRONG ĐÊM
Anh Dũng là tài xế vận tải chuyên chở hàng hóa vào tuyến lửa. Con đường anh đi đầy hố bom, nhiều đoạn chỉ đủ một bánh xe lăn qua. Ban ngày ẩn mình dưới tán rừng, ban đêm mới bật đèn mờ tiến bước.
Một đêm cuối năm, anh nhận lệnh chở chuyến hàng gấp gồm thuốc men và đạn dược. Trời mưa tầm tã, đất nhão như bùn. Khi xe gần tới điểm giao, pháo sáng bắn lên, máy bay quần thảo phía trên. Anh tắt máy, đẩy xe vào sát taluy, chờ đợi.
Tiếng bom nổ dội vào vách núi. Một mảnh đạn xuyên qua cabin, làm anh bị thương ở vai. Máu thấm ướt áo, nhưng anh vẫn cố nổ máy, đưa xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm cuối cùng.
Khi xe đến nơi an toàn, anh ngất lịm trên vô-lăng. Chuyến hàng được kịp thời chuyển giao, góp phần cho một trận đánh quan trọng.
Sau hòa bình, con đường ấy được mở rộng thành quốc lộ. Ít ai biết rằng mỗi mét đường từng in dấu bánh xe của những chuyến xe không đèn năm xưa.
Anh Dũng sau này kể lại: “Tôi chỉ nghĩ, nếu mình dừng lại, phía trước sẽ thiếu đạn.” Sự đơn giản trong suy nghĩ ấy chính là cốt lõi của thời hoa lửa – đặt lợi ích chung lên trên nỗi đau riêng



