CHUYẾN XE CUỐI TRƯỚC NGÀY GIẢI PHÓNG
Ký ức về chuyến xe cuối cùng trước ngày giải phóng, khi mọi cung đường đều mang theo cảm giác đặc biệt của thời khắc lịch sử đang đến gần.
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí trên tuyến Trường Sơn có nhiều thay đổi.
Dù nhiệm vụ vẫn tiếp tục, nhưng ai cũng cảm nhận được thời khắc lịch sử đang đến rất gần.
Tin tức từ các hướng chiến trường liên tục được truyền về.
Mỗi bản tin đều khiến tinh thần mọi người thêm phần khẩn trương nhưng cũng đầy hy vọng.
Bác Trần Văn Hòa vẫn cùng anh Lâm và đơn vị vận tải thực hiện nhiệm vụ như thường lệ.
Nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rằng đây có thể là những chuyến xe cuối cùng của cuộc chiến.
Chuyến xe cuối cùng mà bác Hòa tham gia diễn ra trong một đêm không trăng.
Đoàn xe xuất phát trong im lặng.
Không khí vừa căng thẳng vừa đặc biệt.
Không còn cảm giác lo lắng như trước.
Mà thay vào đó là sự chờ đợi một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra.
Con đường Trường Sơn hôm ấy dường như cũng khác.
Ít tiếng bom hơn.
Ít sự hỗn loạn hơn.
Chỉ còn tiếng động cơ xe đều đặn tiến về phía trước.
Trên cabin xe, anh Lâm ngồi bên cạnh bác Hòa.
Cả hai ít nói hơn thường ngày.
Chỉ trao đổi những tín hiệu ngắn gọn.
Nhưng trong ánh mắt họ là sự hiểu nhau rất rõ.
Đó không chỉ là một chuyến vận chuyển.
Mà là một phần của lịch sử đang chuyển mình.
Khi đoàn xe đi qua một đoạn đường quen thuộc từng rất nguy hiểm, bác Hòa chợt nhớ lại bao nhiêu ký ức.
Những đêm vượt trọng điểm.
Những lần mưa lầy mắc kẹt.
Những người đồng đội đã không còn trở về.
Tất cả như hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
Nhưng lần này, không còn cảm giác sợ hãi.
Chỉ còn sự lặng lẽ và bình thản.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, đoàn xe dừng lại tại một điểm tập kết an toàn.
Không ai nói rằng đó là chuyến xe cuối cùng.
Nhưng ai cũng hiểu trong lòng.
Anh Lâm khẽ nhìn bác Hòa và nói:
“Nếu mai không còn đi nữa… chắc cũng không lạ.”
Bác Hòa không trả lời ngay.
Chỉ nhìn về phía rừng Trường Sơn đang chìm trong bóng tối.
Rồi gật nhẹ.
Đêm hôm đó, không ai ngủ nhiều.
Mỗi người đều mang trong mình một cảm xúc khó tả.
Vừa là kết thúc.
Vừa là mở ra một điều mới.
Vài ngày sau, tin giải phóng hoàn toàn miền Nam được xác nhận.
Chiến tranh kết thúc.
Những chuyến xe vận tải trên Trường Sơn cũng dần dừng lại.
Bác Hòa đứng lặng rất lâu khi nghe tin ấy.
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì tất cả đã trở thành hiện thực.
Những năm tháng gian khổ cuối cùng cũng khép lại.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyến xe cuối cùng trước ngày giải phóng, bác Hòa thường nói:
“Chúng tôi không biết đó là chuyến xe cuối, nhưng trái tim thì đã cảm nhận được sự kết thúc của một thời đại.”
Và chuyến xe ấy đã trở thành dấu mốc không thể quên trong cuộc đời người lính lái xe Trần Văn Hòa thời hoa lửa.



