Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chuyến xe cứu thương xuyên rừng đêm

Lào Cai07/04/2026Tẩn Tả Mẩy (xã Mường Hum)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là lái xe cứu thương của quân y viện mặt trận Tây Nguyên, chuyên chở thương binh từ các chốt tiền tiêu về tuyến sau điều trị. Chiếc xe Gaz cũ kỹ của tôi không có đèn pha vì phải giữ bí mật tuyệt đối, chỉ có hai chiếc đèn gầm mờ ảo soi lối đi. Đường rừng Tây Nguyên mùa mưa lầy lội, bánh xe quay tít trong bùn đỏ, nhiều khi tôi phải nhờ thương binh nhẹ xuống đẩy giúp xe qua dốc. Phía sau xe, tiếng rên rỉ vì đau đớn của anh em đồng đội khiến lòng tôi thắt lại, tôi chỉ biết đạp ga thật khéo để xe không bị xóc nảy quá mạnh. Có những đoạn đường bị pháo bầy đánh chặn, tôi phải tắt máy, nằm ép mình vào vô lăng chờ cho dứt đợt pháo rồi mới dám đi tiếp. Tôi nhớ có anh lính trẻ bị thương rất nặng, cứ nắm chặt lấy tay tôi hỏi: "Anh ơi, sắp đến trạm xá chưa, em muốn sống để về gặp mẹ". Câu nói ấy ám ảnh tôi suốt dọc đường đi, tiếp thêm sức mạnh để tôi lái xe vượt qua những khúc cua tử thần trong bóng tối. Khi đưa được anh đến tay các bác sĩ, tôi mới kịp nhận ra áo mình đã đẫm máu của người chiến sĩ ấy từ lúc nào không hay. Nghề lái xe cứu thương ở chiến trường là một cuộc chạy đua nghẹt thở với tử thần để giành giật lại từng mạng sống. Mỗi vết sẹo trên chiếc xe cũ là một kỷ niệm về một chuyến đi sinh tử mà tôi đã trải qua trong đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn