Bài viết

CHUYẾN XE ĐẦU TIÊN RỜI QUÊ

Ký ức về ngày chia tay gia đình, làng quê và chuyến xe đầu tiên đưa những thanh niên trẻ tuổi bước vào hành trình phục vụ kháng chiến.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1970, làng quê Nam Hồng vẫn ngập trong sắc vàng của những cánh đồng lúa chín. Những cơn gió nhẹ mang theo hương lúa thơm lan khắp các con đường làng.

Đó cũng là thời điểm bác Nguyễn Thị Lan chuẩn bị lên đường nhận nhiệm vụ.

Dù đã sẵn sàng về tinh thần từ khi viết lá đơn tình nguyện, nhưng khi ngày chia tay thực sự đến gần, bác vẫn không tránh khỏi những cảm xúc bồi hồi.

Những ngày cuối ở quê, bác cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Buổi sáng phụ mẹ ra đồng.

Buổi chiều dọn dẹp nhà cửa.

Buổi tối quây quần bên cha mẹ và các em.

Mọi khoảnh khắc đều trở nên quý giá hơn.

Bác hiểu rằng sau khi lên đường, sẽ rất lâu nữa mới có cơ hội trở về.

Tối trước ngày đi, gia đình ngồi ăn cơm cùng nhau trong không khí đặc biệt.

Cha bác kể lại những câu chuyện về tinh thần yêu nước của quê hương Nam Định.

Mẹ bác lặng lẽ gắp thêm thức ăn vào bát con gái.

Các em thì liên tục hỏi chị về nơi sắp đến.

Tiếng cười nói vang lên nhưng ai cũng biết trong lòng đang có nhiều cảm xúc khó diễn tả.

Đêm hôm đó, bác Lan gần như thức trắng.

Tiếng côn trùng ngoài vườn.

Ánh trăng dịu dàng trên mái ngói.

Những âm thanh quen thuộc của quê hương khiến bác càng thêm lưu luyến.

Bác bước ra sân, ngắm nhìn khoảng trời đêm và tự nhủ sẽ cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ để xứng đáng với niềm tin của gia đình.

Sáng hôm sau, từ rất sớm, sân ủy ban xã đã đông người.

Những thanh niên tình nguyện tập trung để chuẩn bị lên đường.

Người thân, bạn bè và bà con trong làng đều đến tiễn.

Những lá cờ đỏ tung bay trong gió.

Tiếng loa phát thanh vang lên những bài hát cách mạng quen thuộc.

Không khí vừa trang trọng vừa xúc động.

Bác Lan mặc bộ quần áo giản dị nhất của mình.

Trên vai là chiếc túi nhỏ đựng vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và chiếc khăn tay mẹ đã thức nhiều đêm để may.

Đó là những hành trang giản đơn nhưng chứa đựng biết bao tình cảm gia đình.

Trước giờ xuất phát, mẹ bác nắm chặt tay con gái.

Bàn tay mẹ gầy và ấm.

Bà không khóc.

Chỉ nhẹ nhàng dặn dò:

“Đi đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, sống đoàn kết với mọi người.”

Bác gật đầu nhưng không nói được nhiều.

Cổ họng nghẹn lại vì xúc động.

Cha bác đứng bên cạnh.

Ông đặt tay lên vai con gái rồi nói:

“Gia đình luôn tin tưởng con.”

Câu nói ngắn gọn ấy trở thành nguồn động viên lớn lao giúp bác thêm vững vàng.

Đúng giờ quy định, chiếc xe vận tải chở đoàn thanh niên bắt đầu chuyển bánh.

Những tiếng vẫy tay.

Những lời chúc bình an.

Những ánh mắt dõi theo.

Tất cả hòa vào nhau tạo thành một ký ức không thể nào quên.

Bác ngồi bên cửa xe, nhìn quê hương dần lùi lại phía sau.

Những hàng tre.

Những con đường đất.

Những mái nhà thân thuộc.

Mọi thứ nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Lần đầu tiên trong đời, bác đi xa đến như vậy.

Chiếc xe đưa đoàn thanh niên đi qua nhiều vùng quê khác nhau.

Dọc đường, mọi người nhanh chóng làm quen với nhau.

Có người đến từ Thái Bình.

Có người đến từ Hà Nam.

Có người đến từ Ninh Bình.

Dù khác quê quán nhưng đều chung một lý tưởng và khát vọng cống hiến.

Không khí trên xe dần trở nên sôi nổi.

Mọi người cùng hát những bài ca cách mạng.

Cùng kể cho nhau nghe về quê hương và gia đình.

Tiếng hát vang lên giữa những cung đường dài như tiếp thêm động lực cho tuổi trẻ.

Bác Lan nhớ nhất là khoảnh khắc khi xe dừng nghỉ giữa đường.

Nhìn những người bạn đồng hành đang cười nói vui vẻ, bác nhận ra mình không hề đơn độc.

Phía trước là những thử thách mới.

Nhưng cũng là cơ hội để tuổi trẻ được cống hiến cho đất nước.

Khi mặt trời dần khuất sau những rặng cây, chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh về phía trước.

Bác ngồi lặng nhìn bầu trời chuyển màu.

Trong lòng vẫn còn nỗi nhớ nhà, nhưng đã xuất hiện thêm một cảm giác mới.

Đó là niềm tự hào.

Tự hào vì được góp một phần nhỏ bé vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyến xe đầu tiên rời quê, bác Nguyễn Thị Lan vẫn xúc động như ngày nào.

Bởi chuyến xe ấy không chỉ đưa bác đi xa khỏi làng quê thân thuộc.

Mà còn đưa bác bước vào hành trình trưởng thành của tuổi trẻ.

Một hành trình đầy gian khó nhưng cũng đầy ý nghĩa trong những năm tháng thời hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn