Chuyến xe đêm
Không chỉ có những người trên trận địa. Trong những ngày chiến đấu, còn có những người lái xe vận chuyển đạn dược, lương thực, thuốc men và đưa người bị thương đến nơi an toàn.
Một chiếc xe chạy trong đêm, đèn được hạn chế, đường phố có thể vừa bị bom đánh phá. Người lái xe vẫn phải đi, phía sau thùng xe là những thứ mà trận địa đang cần.
Anh biết nếu chậm, đơn vị sẽ thiếu, nếu dừng lại quá lâu, đoàn xe có thể trở thành mục tiêu.
Một tiếng nổ vang lên phía trước. Anh giảm tốc, quan sát rồi tiếp tục.
Đêm ấy, chiếc xe đến được trận địa. Những người lính nhận hàng, không ai hỏi người lái xe đã đi qua những gì.
Họ chỉ nói: “Cảm ơn đồng chí.”
Anh cười: “Có gì đâu.”
Rồi lại quay xe. Bởi phía sau còn những chuyến hàng khác. Có những chiến công không có tiếng tên lửa, không có máy bay rơi, không có tiếng reo. Chỉ có bánh xe lăn qua những con đường đầy bom đạn.
Nhưng chính những chuyến xe ấy đã nối hậu phương với tiền tuyến và trong chiến tranh, một chuyến xe đến đúng nơi, đúng lúc đôi khi cũng có giá trị như một phát súng.


