Cựu chiến binh

Chuyến Xe Đêm Biên Giới

Câu chuyện kể về ký ức của một người lính lái xe vận tải quân sự trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1985. Qua chuyến xe chở đạn vượt núi rừng hiểm trở giữa mưa pháo ác liệt, câu chuyện khắc họa tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và tình đồng đội sâu sắc của những người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Lào Cai20/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh biên giới phía Bắc, ông Tú – người lính lái xe năm xưa – vẫn nhớ như in mùa đông năm 1985 nơi vùng núi Hà Giang lạnh cắt da cắt thịt.

Ngày ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi, là lái xe vận tải thuộc đơn vị hậu cần quân đội. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là chở lương thực, đạn dược ra các điểm cao nơi biên giới đang diễn ra giao tranh ác liệt.

Ông kể rằng những con đường vùng biên khi ấy vô cùng hiểm trở. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Ban ngày xe rất dễ bị phát hiện nên hầu hết các chuyến hàng đều đi trong đêm tối.

“Có những hôm trời rét âm độ, sương phủ kín mặt đường, nhìn xa vài mét cũng không rõ. Vậy mà đoàn xe vẫn phải đi, vì phía trước bộ đội đang chờ lương thực và đạn,” ông chậm rãi nhớ lại.

Đêm hôm ấy, ông nhận nhiệm vụ lái chiếc xe Zin chở đạn lên điểm cao gần mặt trận Vị Xuyên. Con đường ngoằn ngoèo chỉ vừa đủ bánh xe bám mép núi. Xe chạy được nửa đường thì bất ngờ pháo địch dội xuống.

Tiếng nổ rung chuyển cả cánh rừng.

Một chiếc xe phía trước bốc cháy. Đất đá từ trên cao đổ ập xuống chắn ngang đường. Đồng đội hô lớn yêu cầu quay đầu, nhưng ông Tú biết nếu chuyến hàng không tới kịp, bộ đội phía trước sẽ thiếu đạn chiến đấu.

Ông nghiến chặt răng, đánh lái cho xe men sát mép vực rồi cùng anh em dùng xẻng xúc đá mở đường trong mưa pháo.

“Khi ấy chẳng ai nghĩ đến sống chết nữa. Chỉ nghĩ phải đưa được hàng lên cho anh em ngoài trận địa,” ông nói.

Gần sáng, chuyến xe cuối cùng cũng tới nơi. Những người lính trên chốt chạy ra đón, quần áo lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt ai cũng rạng rỡ.

Một chiến sĩ trẻ nắm chặt tay ông:

“Các anh tới rồi, chúng tôi yên tâm giữ chốt.”

Nhiều năm đã qua, chiến tranh cũng lùi xa, nhưng ông Tú vẫn không quên chuyến xe năm ấy – chuyến xe chở theo không chỉ đạn dược mà còn là tình đồng đội, lòng quả cảm và ý chí bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.

Đến bây giờ, mỗi lần nghe tiếng động cơ xe vang lên giữa núi rừng, ông lại nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn