CHUYẾN XE ĐÊM KHÔNG ĐÈN
CHUYẾN XE ĐÊM KHÔNG ĐÈN
Nhân chứng kể lại: Bác Phan Văn Khải (Cựu tài xế lái xe Trường Sơn - Đoàn 559)
"Lái xe trên đường Trường Sơn thời chống Mỹ là một cuộc đấu trí, đấu lực cân não từng phút với không lực Hoa Kỳ. Cứ chập tối, khi màn đêm vừa buông xuống, những đoàn xe tải giải phóng lại bắt đầu xuất kích. Nguyên tắc nghiêm ngặt nhất là: Lái xe không đèn. Nếu bật đèn pha, chiếc xe sẽ ngay lập tức trở thành mồi ngon cho máy bay AC-130 của địch.
Để nhìn thấy đường đi, chúng tôi sử dụng loại 'đèn gầm' tự chế – một chiếc đèn nhỏ xíu được che chắn cẩn thận bằng vỏ đồ hộp, chỉ hắt một vệt sáng mờ nhạt xuống mặt đất ngay trước mũi xe khoảng hai mét. Nhiều đoạn đường đèo hiểm trở, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, chúng tôi phải căng mắt ra mà đi, đi bằng cảm giác, bằng sự quen thuộc của từng khúc cua và bằng cả niềm tin.
Tôi nhớ có lần qua đèo Phu La Nhích, bom đánh sập một góc đường. Xe tôi chở đầy đạn hỏa tiễn, nếu sơ sẩy chệch bánh là tan thành tro bụi. Lúc ấy, một cô gái thanh niên xung phong nhỏ nhắn đứng bên mép vực, mặc chiếc áo màu trắng đã bôi vôi phát sáng, làm cọc tiêu sống hướng dẫn cho xe tôi qua. Cô ấy đứng hiên ngang giữa làn pháo sáng, vẫy tay ra hiệu đầy dứt khoát.
Khi xe tôi bò qua an toàn, tôi hé cửa kính nói vội: 'Cảm ơn em nhé!'. Cô ấy chỉ cười, nụ cười rạng rỡ hiện rõ qua ánh lửa bập bùng của một quả bom vừa nổ phía xa. Những chiếc xe 'không kính, không đèn' của chúng tôi cứ thế tiến về phía trước, mang theo hàng vạn tấn hàng chi viện cho tiền tuyến, viết nên huyền thoại về những con người có 'trái tim cầm lái'."



