Chuyến xe đêm qua đèo
Một chuyến xe đêm qua đèo – tưởng chỉ là một hành trình, nhưng trong những năm tháng chiến tranh, đó có thể là hành trình của cả sự sống và cái chết.
THỜI HOA LỬA – CHUYẾN XE ĐÊM QUA ĐÈO
Đêm xuống.
Con đường qua đèo chìm trong bóng tối. Một chiếc xe chở bộ đội lặng lẽ vượt qua những cung đường hiểm trở, hướng về phía chiến trường.
Không có ánh đèn sáng. Người lái xe phải căng mắt nhìn từng đoạn đường trước mặt. Hai bên là núi rừng hun hút, phía dưới có thể là vực sâu. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả chuyến xe gặp nguy hiểm.
Nhưng họ vẫn đi.
Trong những năm tháng chiến tranh, những chuyến xe như thế đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống nơi chiến trường. Xe chở bộ đội, chở lương thực, thuốc men, đạn dược và những vật tư cần thiết từ hậu phương ra tiền tuyến.
Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Ban ngày, máy bay địch có thể phát hiện đoàn xe. Vì vậy, nhiều chuyến vận tải phải tranh thủ đi vào ban đêm. Nhưng bóng tối không đồng nghĩa với an toàn.
Đường đèo quanh co, nhiều đoạn chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi qua. Mưa xuống, đường trơn trượt. Sương núi phủ dày. Có những đoạn xe phải bò chậm từng mét.
Người lái xe không được phép mất tập trung.
Phía sau họ là những người lính đang ngủ vội sau một ngày hành quân. Có người tranh thủ viết vài dòng thư cho gia đình. Có người ngồi im nhìn qua cửa xe, nghĩ về quê nhà.
Họ biết phía trước là chiến trường.
Nhưng không ai nói ra nỗi sợ của mình.
Bỗng từ xa vọng lại tiếng máy bay.
Cả đoàn xe lập tức tắt đèn.
Trong bóng tối, những chiếc xe nép vào vách núi hoặc tìm vị trí ẩn giấu. Mọi người im lặng chờ đợi.
Tiếng máy bay càng lúc càng gần.
Rồi những tiếng nổ vang lên.
Mặt đất rung chuyển. Đất đá từ sườn núi rơi xuống. Có những chuyến xe bị trúng bom, có những người lính vận tải mãi mãi nằm lại trên cung đường mà họ từng đi qua.
Nhưng sau khi tiếng bom lắng xuống, những chiếc xe còn lại lại tiếp tục lên đường.
Bởi phía trước vẫn còn những đơn vị đang chờ.
Có những chuyến xe đi xuyên đêm, qua hết con đèo này đến con đèo khác. Người lái thay nhau cầm vô-lăng, đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ. Khi mệt quá, họ chỉ dám tranh thủ nghỉ trong những phút ngắn ngủi.
Một ngụm nước.
Một miếng lương khô.
Rồi lại lên đường.
Những người lính vận tải không trực tiếp đứng trong chiến hào, nhưng họ hiểu rằng nếu chuyến xe không đến, tiền tuyến có thể thiếu đạn, thiếu thuốc, thiếu lương thực.
Vì thế, mỗi chuyến xe đều mang theo một nhiệm vụ.
Và mỗi người lái xe đều hiểu rằng mình đang góp một phần vào cuộc chiến.
Có lẽ, điều đẹp nhất của những chuyến xe đêm năm ấy chính là sự im lặng.
Không tiếng hô hào.
Không những lời lớn lao.
Chỉ có tiếng động cơ đều đều giữa núi rừng, tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường và những con người lặng lẽ đưa hàng hóa, đưa bộ đội vượt qua những cung đường hiểm nguy.
Rồi một ngày, chiến tranh kết thúc.
Những con đường từng đầy bom đạn trở lại bình yên. Những cung đèo năm xưa không còn ánh pháo sáng và tiếng máy bay gầm rú.
Nhưng nếu có dịp đi qua những cung đường ấy trong một đêm yên tĩnh, hãy thử tưởng tượng về những chiếc xe từng lặng lẽ vượt đèo trong bóng tối.
Có những người đã trở về.
Có những người thì không.
Nhưng tất cả họ đều đã góp một phần tuổi trẻ vào những chuyến xe nối hậu phương với tiền tuyến.
Một chuyến xe đêm qua đèo – tưởng chỉ là một hành trình, nhưng trong những năm tháng chiến tranh, đó có thể là hành trình của cả sự sống và cái chết.
Và phía sau mỗi cung đường bình yên hôm nay là dấu chân của một thế hệ đã từng đi qua bom đạn bằng lòng can đảm, niềm tin và trách nhiệm với Tổ quốc.


