Chuyến xe đêm qua túi bom Đồng Lộc
Chuyến xe đêm qua túi bom Đồng Lộc
Chuyến xe đêm qua túi bom Đồng Lộc
Nhân chứng: Cựu tài xế Trường Sơn Nguyễn Tiến Lực (Đại đội 2, Binh trạm 12)Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 là "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ trút hàng ngàn tấn bom mỗi ngày nhằm chặt đứt con đường tiếp tế vào Nam. Đêm đó, tôi lái chiếc xe tải Giải Phóng chở đầy đạn dược và thuốc men, bò từng mét một qua những hố bom còn khét lẹt mùi lưu huỳnh. Đèn gầm chỉ sáng lờ mờ như hai con đom đóm để tránh sự phát hiện của máy bay địch.Bất ngờ, một loạt bom tọa độ nổ ngay phía trước. Đất đá bắn tung tóe lên kính chắn gió, xe tôi suýt lật nhào xuống hố sâu. Giữa khói bụi mù mịt, tôi thấy bóng mấy cô gái thanh niên xung phong lao ra khỏi hầm, tay cầm cọc tiêu tre có quét sơn phản quang, chạy trước đầu xe để dẫn đường. Tiếng họ hét lớn qua làn gió: "Xe đi hướng này! Bên phải có bom nổ chậm! Nhanh lên anh ơi!". Tôi đạp ga, lao theo bóng áo xanh của các cô gái ấy. Vượt qua đoạn đường nguy hiểm an toàn, tôi nhìn gương chiếu hậu, chỉ thấy bóng họ hòa vào bóng đêm và khói bom tột cùng ác liệt. Mười cô gái Đồng Lộc đã ngã xuống, nhưng những cọc tiêu sống của họ vẫn mãi soi đường cho hàng vạn chuyến xe của chúng tôi ra tiền tuyến.



