Chuyễn xe đêm vượt trọng điểm
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Đêm xuống.
Con đường Trường Sơn chìm trong bóng tối đặc quánh. Chiếc xe tải chở đầy gạo, thuốc men và đạn dược lặng lẽ bò qua những con dốc quanh co. Người lái xe là một chiến sĩ còn rất trẻ, bên cạnh anh là một cô quân y được giao nhiệm vụ đưa thuốc vào đơn vị phía trước.
Trước khi xuất phát, người chỉ huy dặn:
— Đêm nay phải vượt qua trọng điểm. Đường phía trước rất nguy hiểm. Nếu có chuyện gì xảy ra, trước hết phải bảo vệ thương binh và hàng cứu thương.
Người lái xe gật đầu.
Chiếc xe nổ máy.
Ầm… ầm…
Ánh đèn pha chỉ dám bật trong những khoảng đường kín. Hai bên là rừng già, phía trên thỉnh thoảng vọng xuống tiếng máy bay.
Cô quân y ngồi bên cạnh bỗng hỏi:
— Anh có sợ không?
Người lái xe im lặng vài giây rồi cười:
— Có chứ.
— Vậy sao anh vẫn đi?
Anh nhìn con đường phía trước:
— Vì phía trước có người đang chờ thuốc.
Câu trả lời giản dị đến mức cô không nói thêm gì.
Đến gần trọng điểm, máy bay xuất hiện.
Tiếng bom xé toạc màn đêm.
Ầm!
Đất đá tung lên. Chiếc xe chao đảo.
Một bánh xe bị trúng mảnh bom.
Người lái xe ghì chặt tay lái. Chiếc xe dừng lại giữa con đường đầy khói bụi.
Cô quân y hét lên:
— Anh bị thương rồi!
Máu từ cánh tay người lái xe chảy xuống vô-lăng.
Anh chỉ nói:
— Đừng lo cho tôi. Kiểm tra hàng trước.
Cô mở thùng xe.
Những hòm thuốc vẫn còn nguyên.
Người lái xe nhìn về phía trước.
— Phải đưa nó qua.
— Nhưng xe hỏng rồi!
Anh bước xuống.
Dưới ánh sáng chớp nhoáng của những quả pháo sáng, anh và cô quân y cùng với mấy chiến sĩ công binh bên đường cố sửa chiếc bánh xe.
Bom tiếp tục rơi.
Mỗi phút trôi qua dài như cả giờ.
Cuối cùng, chiếc xe lại nổ máy.
Người lái xe leo lên cabin.
Cô quân y nhìn cánh tay đầy máu của anh:
— Anh không đi viện sao?
Anh lắc đầu:
— Qua trọng điểm rồi tính.
Chiếc xe tiếp tục lao vào bóng tối.
Phía trước vẫn là những con dốc, những hố bom và những tiếng nổ.
Nhưng rồi, sau nhiều giờ, một ánh đèn nhỏ xuất hiện.
Đơn vị phía trước.
Khi những hòm thuốc được chuyển xuống, các chiến sĩ thương binh lập tức được cứu chữa.
Một người lính bị thương nặng nắm lấy tay cô quân y:
— Thuốc đến rồi… chúng tôi còn hy vọng rồi.
Cô quay lại tìm người lái xe.
Anh đã ngồi tựa vào bánh xe, lặng lẽ băng vết thương.
Cô hỏi:
— Anh có biết mình vừa làm được gì không?
Anh cười:
— Tôi chỉ lái một chuyến xe thôi mà.
Cô lắc đầu:
— Không. Anh đã đưa sự sống vượt qua một đêm chết chóc.
Người lái xe im lặng.
Ngoài kia, trời bắt đầu sáng.
Một vệt nắng đầu tiên xuyên qua những tán cây Trường Sơn.
Anh nhìn con đường vừa đi qua, nơi những hố bom vẫn còn bốc khói.
Rồi anh nói rất khẽ:
— Chỉ cần hàng đến nơi, đường có khó đến đâu cũng đáng.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, người lái xe trở lại con đường cũ.
Không còn tiếng bom.
Không còn những đoàn xe nối nhau trong đêm.
Chỉ có cây rừng xanh ngắt và con đường trải nhựa chạy qua những dốc núi.
Ông đứng bên vệ đường thật lâu.
Trong ký ức, ông vẫn nghe tiếng động cơ năm xưa.
Ầm… ầm… ầm…
Ông hiểu rằng chuyến xe năm ấy không chỉ chở gạo, thuốc men hay đạn dược.
Nó chở theo niềm tin của những người ở hậu phương gửi đến tiền tuyến, chở theo hy vọng của những người đang nằm lại giữa chiến trường, và chở theo lời hứa rằng dù con đường có bị bom đạn vùi lấp, sự sống vẫn phải được đưa về phía trước.
Có những chuyến xe đi qua một đêm.
Nhưng ý nghĩa của nó có thể đi qua cả một đời người.
Bởi trên những cung đường khốc liệt nhất, bánh xe không chỉ lăn trên mặt đất — nó lăn trên lòng can đảm của những con người biết rằng phía trước có hiểm nguy, nhưng phía sau họ còn có cả một quê hương đang gửi gắm niềm tin.



