Cựu chiến binh

CHUYẾN XE ĐI TRONG ĐÊM

Giữa những năm tháng bom đạn ác liệt, những người lính lái xe Trường Sơn phải đưa hàng hóa, vũ khí và bộ đội vượt qua những cung đường hiểm trở. Một chuyến xe trong đêm, giữa tiếng bom và ánh pháo sáng, đã trở thành ký ức không thể quên của người lính Nguyễn Văn Nhã. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và ý chí “còn người, còn xe, còn hàng thì còn phải đi”.

Hà Tĩnh08/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn năm ấy tối đến mức người lính ngồi trong cabin cũng khó nhìn thấy bàn tay của mình.

Con đường phía trước ngoằn ngoèo giữa núi rừng.

Hai bên là những vách núi cao.

Phía dưới là vực sâu.

Phía trên là tiếng máy bay địch thỉnh thoảng vọng lại.

Ngồi sau tay lái là người lính trẻ Nguyễn Văn Nhã.

Chiếc xe của anh chở hàng hướng vào chiến trường.

Đó không phải lần đầu anh đi trên cung đường này.

Nhưng mỗi chuyến đi đều có một điều giống nhau:

Không ai biết mình có trở về hay không.

Trước khi xuất phát, người chỉ huy chỉ dặn ngắn gọn:

“Đưa hàng đến nơi an toàn.”

Không có những lời động viên dài dòng.

Bởi những người lính Trường Sơn hiểu rằng nhiệm vụ của họ quan trọng đến mức nào.

Phía trước là chiến trường.

Những người lính đang chờ đạn dược, lương thực và thuốc men.

Nếu đoàn xe không đến được, những người ở phía trước sẽ gặp khó khăn.

Vì vậy, dù bom đạn có dữ dội đến đâu, những chuyến xe vẫn phải lên đường.

Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.

Bánh xe nghiến trên con đường đất.

Ánh đèn được che kín để tránh máy bay phát hiện.

Người lái xe chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm và ánh sáng mờ mờ phía trước.

Bên cạnh anh là người phụ xe.

Hai người gần như không nói chuyện.

Thỉnh thoảng chỉ nhắc nhau:

“Cẩn thận hố bom.”

“Đi chậm thôi.”

“Có máy bay!”

Rồi cả hai lại im lặng.

Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay xuất hiện.

Ngày thường, tiếng máy bay đã đáng sợ.

Trong rừng đêm, nó càng đáng sợ hơn.

Tiếng động cơ mỗi lúc một gần.

Người phụ xe hét:

“Máy bay!”

Người lái lập tức tắt đèn.

Chiếc xe lao vào một khoảng rừng.

Bom bắt đầu rơi.

Một tiếng nổ.

Rồi tiếng thứ hai.

Đất đá tung lên.

Cả chiếc xe rung chuyển.

Một mảnh bom xuyên qua phần thân xe.

Người phụ xe bị thương.

Nguyễn Văn Nhã quay sang:

“Có sao không?”

“Không sao. Lái tiếp đi!”

Người lính bị thương vẫn cố gắng ngồi dậy.

Chiếc xe tiếp tục chạy.

Phía trước còn rất xa.

Nhưng quay lại cũng không được.

Hàng hóa phải đến nơi.

Đồng đội đang chờ.

Hai người tiếp tục đi trong bóng tối.

Một lúc sau, xe dừng lại.

Con đường phía trước bị bom đánh sập.

Một hố bom lớn chắn ngang.

Không còn đường đi.

Người phụ xe nói:

“Phải mở đường.”

Hai người xuống xe.

Họ cùng những người trong đoàn nhanh chóng lấy cuốc, xẻng.

Không ai nghĩ đến việc nghỉ.

Không ai hỏi còn bao nhiêu bom sẽ rơi.

Tất cả chỉ biết một điều:

Đường chưa thông thì xe chưa thể đi.

Họ đào đất.

San đá.

Lấp hố.

Mồ hôi chảy xuống mặt.

Bùn đất bám đầy quần áo.

Đôi bàn tay phồng rộp.

Nhưng không ai dừng lại.

Gần sáng, con đường tạm thời được mở.

Người chỉ huy hô:

“Xe qua được rồi!”

Mọi người nhanh chóng trở lại vị trí.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.

Trời bắt đầu sáng.

Sau một đêm dài, đoàn xe cuối cùng cũng đến được nơi tập kết.

Hàng hóa được chuyển xuống.

Người lính trẻ Nguyễn Văn Nhã bước khỏi cabin.

Anh nhìn chiếc xe.

Thân xe đầy những vết thủng.

Một bánh xe gần như hỏng hoàn toàn.

Nhưng hàng vẫn đến nơi.

Anh quay sang người đồng đội.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Chỉ cười.

Nụ cười của những người vừa đi qua một đêm sinh tử.

Người phụ xe lấy trong túi ra một điếu thuốc.

Hai người chia nhau.

Khói thuốc bay giữa buổi sáng Trường Sơn.

Người đồng đội nói:

“Đêm nay lại đi tiếp.”

Nguyễn Văn Nhã cười:

“Ừ. Lại đi.”

Đó là cuộc sống của những người lính lái xe Trường Sơn.

Ngày này qua ngày khác.

Đêm này nối tiếp đêm khác.

Có những chuyến xe đến được nơi.

Có những chuyến xe không bao giờ đến.

Có người trở về.

Có người nằm lại bên những cung đường.

Nhưng tất cả đều hiểu rằng nhiệm vụ của mình không thể dừng lại.

Sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Nhã nhiều lần trở lại Trường Sơn.

Những con đường năm xưa đã thay đổi.

Nhiều đoạn đường cũ không còn nhận ra.

Những nơi từng là bãi bom giờ đã phủ xanh cây cối.

Ông đứng bên đường, nhìn những chiếc xe chạy qua.

Không còn tiếng bom.

Không còn pháo sáng.

Không còn những người lính trẻ ngồi sau tay lái trong đêm.

Ông nói:

“Ngày trước chúng tôi chỉ mong có một ngày được nhìn thấy những con đường này bình yên.”

Bây giờ điều đó đã trở thành hiện thực.

Nhưng trong ký ức của ông và những người đồng đội, tiếng động cơ của những chuyến xe năm xưa vẫn còn.

Đó là âm thanh của tuổi trẻ.

Của những ngày tháng gian khổ.

Của những đêm không ngủ.

Và của một thế hệ đã đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.

Những người lính lái xe Trường Sơn không phải ai cũng có những chiến công được ghi thành những dòng chữ lớn.

Nhiều người chỉ làm một công việc rất giản dị:

Lái xe.

Nhưng để đưa một chuyến hàng đi qua hàng trăm cây số đường bom đạn, công việc giản dị ấy đòi hỏi lòng dũng cảm phi thường.

Họ phải đối mặt với máy bay.

Với bom mìn.

Với vực sâu.

Với bệnh tật.

Với những cơn sốt rừng.

Và với cả nỗi nhớ gia đình.

Họ vẫn đi.

Bởi họ biết phía cuối con đường có những người đang cần mình.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện, ông Nhã thường nói rằng mình không phải người anh hùng.

Ông chỉ làm nhiệm vụ của một người lính.

Nhưng chính những người lính bình dị như ông đã góp phần làm nên những con đường nối hậu phương với tiền tuyến.

Họ đã đưa hàng hóa đến nơi.

Đưa thuốc men đến nơi.

Đưa sức người đến nơi.

Và quan trọng hơn cả, họ đưa niềm tin đến cho những người đang chiến đấu ở phía trước.

Hôm nay, chúng ta đi trên những con đường rộng rãi, bằng phẳng.

Những chiếc xe có thể chạy cả ngày lẫn đêm.

Nhưng ít ai biết rằng, dưới những con đường bình yên ấy là ký ức về những cung đường từng nhuộm màu bom đạn.

Có những bánh xe đã không bao giờ trở về.

Có những người lính đã mãi mãi nằm lại.

Và có những chuyến xe đã đi vào lịch sử bằng chính sự âm thầm của mình.

Một chuyến xe có thể chỉ mất vài giờ để đi hết một cung đường.

Nhưng để có được con đường bình yên ấy, một thế hệ đã phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân.

Đó là câu chuyện của những người lính Trường Sơn.

Một câu chuyện về lòng dũng cảm.

Về tình đồng đội.

Và về một thế hệ đã sống trọn vẹn với hai chữ:

Tổ quốc.

Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.

Để những chuyến xe chỉ còn mang theo hàng hóa, không còn mang theo bom đạn.

Và để ký ức về những người lính năm xưa trở thành lời nhắc nhở:

Hãy biết trân trọng hòa bình, bởi hòa bình được xây nên từ biết bao chuyến đi không có ngày trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYẾN XE ĐI TRONG ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa