Cựu chiến binh

Chuyến Xe Định Mệnh Trên Cung Đường Tây Trường Sơn

Nếu tuyến lửa Truông Bồn hay ngầm Đác Rạ là những điểm cao thử thách lòng dũng cảm của lực lượng thanh niên xung phong, thì những cung đường dọc dãy Tây Trường Sơn lại là thử thách tột cùng cho các chiến sĩ lái xe vận tải chiến lược. Câu chuyện của cựu tài xế Bùi Văn Thắng tái hiện lại những đêm hành quân "mặt đường không dấu chân, ngày không giờ", nơi mỗi tay lái lụa là một lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Phú Thọ16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyến Xe Định Mệnh Trên Cung Đường Tây Trường Sơn

  • Nhân chứng lịch sử: Cựu chiến binh, tài xế vận tải quân sự Bùi Văn Thắng (sinh năm 1948, hiện sinh sống tại thành phố Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình).

  • Bối cảnh: Mùa khô năm 1970, trên cung đường Tây Trường Sơn khói lửa.

  • Mô Tả Câu Chuyện

    Nếu tuyến lửa Truông Bồn hay ngầm Đác Rạ là những điểm cao thử thách lòng dũng cảm của lực lượng thanh niên xung phong, thì những cung đường dọc dãy Tây Trường Sơn lại là thử thách tột cùng cho các chiến sĩ lái xe vận tải chiến lược. Câu chuyện của cựu tài xế Bùi Văn Thắng tái hiện lại những đêm hành quân "mặt đường không dấu chân, ngày không giờ", nơi mỗi tay lái lụa là một lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.


    Nội Dung Chi Tiết Câu Chuyện

    Năm 1970, chàng thanh niên Bùi Văn Thắng khi ấy vừa tròn 22 tuổi, gia nhập Binh đoàn vận tải Trường Sơn (Binh đoàn 559). Chiếc xe tải chở hàng được giao cho ông là dòng xe vận tải quân sự hạng nặng, ngày đêm gầm rú vượt đèo dốc hiểm trở để đưa súng đạn, lương thực và thuốc men vào cho chiến trường miền Nam.


    1. Nguyên Tắc "Ba Không" Của Lính Lái Xe

    Đi trên cung đường Tây Trường Sơn lúc bấy giờ, các tài xế phải tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc: Không đèn, không kính chắn gió (để tránh phản chiếu ánh sáng máy bay địch) và không chạy ban ngày.


    Đêm xuống, màn đêm đen đặc bao trùm đại ngàn, các xe phải đi sát nhau qua khoảng cách ước lượng bằng ánh đèn gầm nhỏ xíu được che kín bằng một lớp mo cau đục lỗ.


    "Có những đêm sương mù dày đặc, mắt phải mở trừng trừng nhìn vào vệt trắng của chiếc xe đi trước để mò đường," ông Thắng nhớ lại. "Chỉ cần chệch tay lái một ly là lao xuống vực sâu nghìn trượng. Mệt mỏi, buồn ngủ là kẻ thù đáng sợ nhất, anh em thường phải nhai ớt cay xé họng hoặc ngậm gừng tươi để giữ tỉnh táo."

    2. Trận Phục Kích Giữa Đèo Lớn

    Đêm 14 tháng 12 năm 1970, chiếc xe chở đầy đạn pháo của ông Thắng nằm trong đội hình đoàn xe 10 chiếc đang vượt qua đèo Phu La Nhích hiểm trở. Khi đoàn xe vừa đến đoạn cua tay áo thì bất ngờ pháo sáng từ máy bay trinh sát "Cờ hó" (OV-10) thắp sáng rực rỡ cả một góc trời. Ngay lập tức, từng loạt bom tọa độ và bom bi từ máy bay phản lực địch trút xuống như mưa.


    Chiếc xe đi ngay phía trước ông Thắng trúng bom, phát nổ dữ dội, tạo thành một khối cầu lửa khổng lồ bít kín lối đi. Sức ép từ vụ nổ làm chiếc xe của ông Thắng văng sát vào vách núi, kính xe vỡ vụn, mảnh bom găm chi chít vào mui xe.


    Trong khoảnh khắc sinh tử, bằng bản lĩnh và kinh nghiệm dày dặn, ông Thắng không hoảng loạn. Ông lập tức đạp phanh chết máy, hô hào phụ xe nhảy xuống ép sát vào hầm trú ẩn bên vách đá, đồng thời dùng bạt ngụy trang che kín thân xe để tránh sự phát hiện của máy bay địch đang lượn lờ gầm rú phía trên.


    3. Tiếp Tục Lăn Bánh Về Phương Nam

    Sau khi trận oanh tạc ngớt đi, khói thuốc súng còn khét lẹt, nhìn sang chiếc xe đồng đội phía trước đã hóa thành tro bụi, nước mắt ông Thắng trào ra nghẹn ngào. Nhưng không có thời gian để đau xót, bởi đằng sau hàng dài các xe vẫn đang chờ đường.


    Bằng sự quyết tâm cao độ, ông Thắng cùng đồng đội tự mình cuốc xẻng san lấp đất đá sạt lở lấp kín mặt đường, mở một lối đi tạm đủ cho một bánh xe lách qua. Chiếc xe tải của ông lại lầm lũi nổ máy, vượt qua đống đổ nát để tiếp tục hành trình hướng về phía trước.


    "Nhiều năm trôi qua, những vết sẹo do mảnh bom ngày ấy vẫn còn hằn trên bả vai tôi mỗi khi trời chuyển gió," ông Thắng tâm sự. "Nhưng nghĩ lại, tôi thấy tự hào vì thế hệ chúng tôi đã đi qua khói lửa như thế, đem trọn vẹn tuổi trẻ và nhiệt huyết để góp phần vào ngày thắng lợi hoàn toàn của đất nước."

    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện xúc động khác về những nẻo đường hành quân hay tình cảm quân dân thời kỳ đó không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn