Cựu chiến binh

Chuyến Xe Giữa Mưa Bom

Lào Cai18/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, ông Khánh ngồi lặng bên tách trà, đôi mắt đã in dấu những năm tháng chiến tranh. Ông từng là một người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn.

Nhắc về những năm tháng ấy, ông Khánh không kể về những trận đánh lớn. Ông chỉ nhớ những chuyến xe.

“Ngày ấy, chúng tôi lái xe ban đêm là chính. Đường Trường Sơn khi ấy không giống bây giờ. Có những đoạn chỉ là một lối mòn giữa rừng, một bên là núi, một bên là vực. Trên đầu là máy bay địch, dưới bánh xe là bom mìn và những hố sâu.”

Ông Khánh kể, có một chuyến xe ông không bao giờ quên.

Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ chở lương thực và đạn dược vào phía trước. Trời vừa tối, đoàn xe bắt đầu xuất phát. Những người lính ngồi phía sau xe gần như không nói chuyện. Ai cũng hiểu mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Đi được một đoạn, máy bay địch bất ngờ đánh phá.

Tiếng bom rung chuyển cả khu rừng. Ông Khánh lập tức tắt đèn, ghì chặt tay lái và cho xe lao xuống một đoạn đường tránh.

“Lúc ấy chỉ nghĩ một điều thôi, phải đưa hàng tới nơi. Phía trước còn đồng đội đang chờ.”

Xe vượt qua được vùng bom.

Nhưng chưa đi được bao xa, ông phát hiện một chiếc xe phía sau không còn theo đội hình. Ông xin phép quay lại tìm.

Giữa con đường đầy khói bụi, ông nhìn thấy chiếc xe của đồng đội nằm nghiêng bên vệ đường. Người lái xe bị thương, còn hàng hóa phía sau vẫn nguyên vẹn.

Không kịp suy nghĩ, ông cùng mấy anh em xuống xe, đưa đồng đội bị thương lên cabin rồi chuyển hàng sang xe mình.

Đoàn xe tiếp tục đi trong đêm.

Đến gần sáng, họ mới đưa được hàng tới điểm tập kết.

Người đồng đội được cứu sống. Sau này, anh vẫn thường nói với ông Khánh:

“Nếu hôm đó ông không quay lại, chắc tôi không còn ngồi đây.”

Ông Khánh cười, lắc đầu:

“Cùng là lính với nhau, ai cũng sẽ làm như thế.”

Ông kể đến đó thì im lặng rất lâu.

Ngoài cửa sổ, trời đã sáng. Những người trẻ ngồi nghe câu chuyện không ai nói gì.

Có lẽ với ông Khánh, đó chỉ là một chuyến xe giữa hàng nghìn chuyến xe của những năm tháng chiến tranh.

Nhưng với những người từng ngồi trên những chuyến xe ấy, mỗi con đường đều có một câu chuyện, mỗi lần bánh xe lăn là một lần họ gửi lại phía sau một phần tuổi trẻ.

Nhiều năm đã trôi qua.

Con đường Trường Sơn ngày nào giờ đã đổi thay. Những chiếc xe cũ cũng chỉ còn trong ký ức.

Nhưng mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, ông Khánh vẫn nhớ tiếng động cơ giữa đại ngàn, nhớ những người đồng đội đã cùng mình đi qua bom đạn, và nhớ lời dặn giản dị của người lính lái xe năm nào:

“Xe còn chạy thì còn phải đi. Phía trước vẫn có đồng đội đang chờ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn