CHUYẾN XE GÒN ĐÊM TRÊN TUYẾN LỬA QUẢNG BÌNH
CHUYẾN XE GÒN ĐÊM TRÊN TUYẾN LỬA QUẢNG BÌNH
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Minh (Cựu nữ thanh niên xung phong Đội 25, Quảng Bình)
"Năm 1972, đường sắt khu vực Quảng Bình bị máy bay Mỹ đánh phá điên cuồng, các cầu sắt đều bị sập. Để chuyển hàng từ các ga lẻ vào tiền tuyến, chúng tôi phải dùng các 'xe gòn' – loại xe thô sơ có bốn bánh sắt chạy trên đường ray, do người đẩy bằng tay.
Mỗi chuyến xe gòn thời hoa lửa chở nặng gần hai tấn hàng, do hai cô gái thanh niên xung phong đẩy. Đêm tối trời, mưa phùn nhớp nháp, đường ray trơn trượt, chúng tôi phải đi chân đất, bám chặt ngón chân xuống tà vẹt để lấy đà đẩy xe đi. Nhiều đoạn dốc, xe muốn lùi lại, hai chị em phải dùng cả lưng, cả vai tì mạnh vào thùng xe, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng xuống mắt.
Trên đầu, tiếng máy bay rít liên hồi, bom tọa độ nổ cầm chừng, nhưng những chiếc xe gòn vẫn lầm lũi lao đi trong đêm. Tiếng bánh sắt lăn trên đường ray sột soạt, nặng nề ngày ấy chính là âm thanh của ý chí, của quyết tâm 'tim có thể ngừng đập nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc' của những cô gái tuổi đôi mươi ngoài mặt trận."


