Cựu chiến binh

Chuyến xe không bật đèn

Nghệ An17/08/2026Xã Hùng Châu (Đoàn xã Hùng Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông từng là lái xe vận tải trên tuyến đường vào chiến trường Quảng Trị. Công việc của chúng ông là chở gạo, thuốc men, thư từ và những vật dụng cần thiết đến cho các đơn vị phía trước.

Xe thường chạy vào ban đêm và không bật đèn. Muốn nhìn đường, người lái phải căng mắt quan sát những dấu hiệu rất nhỏ. Có đoạn đường lầy, bánh xe sa xuống bùn; có đoạn bị cây đổ chắn ngang; cũng có đoạn phải dừng lại thật lâu để bảo đảm an toàn.

Một đêm, xe ông chở đầy thuốc men. Đi cùng là anh phụ xe tên Quý. Đến gần một con dốc, trời đổ mưa rất lớn. Đường trơn, xe không thể lên nổi. Quý xuống xe, dùng cuốc nhỏ xúc đất và kê từng khúc gỗ dưới bánh.

Ông nói:

– Mưa thế này, lên xe nghỉ một lúc đã!

Quý lắc đầu:

– Thuốc đang được các anh em phía trước chờ. Chậm giờ nào là chúng ta sốt ruột giờ ấy.

Hai người vừa đẩy, vừa kê bánh. Quần áo ướt sũng, chân tay lấm đầy bùn. Sau gần một giờ, chiếc xe mới vượt qua được con dốc.

Gần sáng, chúng ông đến điểm giao hàng. Một anh quân y chạy ra, nắm chặt tay ông:

– Các anh đến được là quý lắm. Chúng tôi đã chờ chuyến thuốc này suốt đêm.

Nghe câu nói ấy, bao nhiêu mệt mỏi trong ông như tan biến.

Trên đường trở về, xe gần hết nhiên liệu. Hai người phải tính toán từng quãng đường, không dám đi nhanh. Đến nơi an toàn, Quý ngồi dựa vào bánh xe rồi ngủ thiếp đi, trên tay vẫn còn cầm chiếc cuốc nhỏ.

Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ chuyến xe không đèn ấy. Ông nhận ra rằng trách nhiệm đôi khi rất giản dị: đã nhận nhiệm vụ thì cố gắng hoàn thành, bởi phía sau công việc của mình luôn có người đang mong đợi.

Các cháu hôm nay cũng vậy. Khi được giao trực nhật, chăm sóc cây xanh hay làm bài tập nhóm, hãy thực hiện bằng tinh thần trách nhiệm. Việc nhỏ làm cẩn thận sẽ tạo nên một con người đáng tin cậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn