Chuyến xe không bật đèn giữa Trường Sơn
Cựu chiến binh lái xe Trường Sơn Nguyễn Văn Thạc kể rằng có những đêm trên tuyến Trường Sơn, người lái xe phải thuộc từng khúc cua hơn cả lòng bàn tay mình.
Ông vào đơn vị vận tải khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt. Nhiệm vụ của đơn vị là đưa đạn dược, lương thực, thuốc men và hàng hóa từ hậu phương vào chiến trường miền Nam.
Ông nhớ mãi một chuyến xe cuối năm.
Đoàn xe nhận lệnh xuất phát lúc trời vừa tối.
Để tránh máy bay địch phát hiện, toàn bộ xe phải tắt đèn. Người đi trước bám theo tín hiệu của người đi sau, chỉ dựa vào ánh trăng mờ và những cọc tiêu sơn trắng ven đường.
“Lúc ấy không nhìn rõ mặt nhau, chỉ thấy bóng xe phía trước.”
Đường Trường Sơn quanh co, nhiều đoạn men sườn núi, một bên là vách đá, một bên là vực sâu.
Có đoạn xe đi qua suối cạn, nước ngập nửa bánh.
Có đoạn vừa qua hôm trước thì hôm sau đã thành hố bom.
Khoảng nửa đêm, đoàn xe dừng lại trú ẩn vì có tín hiệu máy bay.
Mọi người xuống xe, tản vào ven rừng.
Một chiến sĩ trẻ đi cùng đơn vị ngồi tựa gốc cây, thì thầm:
“Không biết giờ này ngoài Bắc có ai còn thức không?”
Ông Thạc nhớ mình lúc ấy cũng nghĩ đến mẹ.
Ở quê, có lẽ bà vẫn tin con trai đang làm việc nơi nào đó bình yên hơn chiến trường.
Tiếng máy bay qua đi.
Đoàn xe tiếp tục lăn bánh.
Gần sáng, khi những kiện hàng cuối cùng được bàn giao an toàn, cả tổ lái mới thở phào.
Ông bảo niềm vui của người lính vận tải rất giản dị:
“Xe tới nơi, hàng còn nguyên, người trở về đủ — thế là thắng lợi.”



