CHUYẾN XE KHÔNG CÓ HÀNH KHÁCH TRỞ VỀ
Không ai trong bến xe hôm đó biết rằng chuyến xe vừa rời đi sẽ không quay lại đủ người như lúc xuất phát. Theo lời kể của Nguyễn Văn Lâm, vào những năm chiến tranh, ông là tài xế chuyên chở hàng hóa phục vụ tiền tuyến. Những chuyến xe của ông không chở khách mà chở lương thực, thuốc men và đôi khi cả thương binh. Có một chuyến đi mà ông nhớ suốt đời, không phải vì quãng đường dài hay bom đạn dữ dội, mà vì những con người trên xe. Hôm đó, xe xuất phát lúc trời chưa sáng, mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi đi qua một đoạn đường bị đánh phá trước đó. Dấu vết còn rất mới, mặt đường lồi lõm, không khí nặng nề. Khi xe vừa qua khỏi khu vực đó không lâu, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Một chiếc xe khác trong đoàn đã trúng bom. Ông Lâm không thể quay lại ngay vì mệnh lệnh yêu cầu đoàn xe phải tiếp tục di chuyển để đảm bảo nhiệm vụ. Ông kể rằng đó là khoảnh khắc khó khăn nhất, khi phải lựa chọn giữa cảm xúc cá nhân và trách nhiệm. Chuyến xe vẫn đi tiếp, nhưng không khí trong cabin hoàn toàn thay đổi, không còn những câu nói chuyện rời rạc như lúc đầu. Khi hoàn thành nhiệm vụ và quay về, bến xe vẫn ở đó, nhưng có những người đã không trở lại. Sau này, mỗi lần nhắc đến chuyến đi ấy, ông không kể nhiều về tiếng bom hay sự nguy hiểm, mà chỉ nói rằng có những hành trình không thể quay đầu, và có những chuyến đi mà điểm kết thúc không giống như lúc bắt đầu. Câu chuyện của ông không phải là một trận đánh lớn, nhưng lại phản ánh rõ sự khắc nghiệt của chiến tranh và những lựa chọn khó khăn mà con người phải đối mặt.
Nguồn: Lời kể của Nguyễn Văn Lâm, tư liệu về lực lượng vận tải trong kháng chiến chống Mỹ.



