Bài viết

Chuyến xe không đèn

Người lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ.

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển, mà còn là nơi diễn ra cuộc chiến âm thầm nhưng vô cùng khốc liệt. Trên con đường ấy, những người lính lái xe như Dũng đã ngày đêm đưa hàng hóa, vũ khí và lương thực vào chiến trường. Công việc của họ không ồn ào, nhưng lại mang ý nghĩa sống còn.

Dũng bắt đầu công việc lái xe khi mới ngoài hai mươi tuổi. Chiếc xe tải cũ kỹ trở thành người bạn đồng hành gắn bó với anh trong suốt những năm tháng chiến tranh. Nhưng điều đặc biệt là những chuyến xe của anh gần như luôn diễn ra trong bóng tối.

Để tránh sự phát hiện của máy bay địch, xe không được bật đèn. Người lái phải dựa vào ánh trăng mờ, vào trí nhớ và cảm giác quen thuộc với từng đoạn đường để điều khiển. Con đường Trường Sơn gập ghềnh, nhiều đoạn dốc cao, quanh co, một bên là núi, một bên là vực sâu. Chỉ cần một chút sơ suất, hậu quả sẽ không thể lường trước.

Có những đêm trời tối đen, không trăng, không sao, Dũng gần như phải “lái bằng cảm giác”. Anh căng mắt nhìn phía trước, tay nắm chặt vô lăng, tai lắng nghe từng âm thanh bất thường. Mỗi lần bánh xe nghiêng nhẹ, tim anh lại thắt lại.

Nhưng nguy hiểm không chỉ đến từ địa hình. Máy bay địch thường xuyên xuất hiện, ném bom xuống tuyến đường. Có những lúc, Dũng đang lái xe thì tiếng động cơ máy bay vang lên từ xa. Đó là tín hiệu của hiểm nguy đang đến gần.

Một lần, khi đang di chuyển qua một đoạn đường hẹp, anh bất ngờ nghe thấy tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Chỉ trong vài giây, những quả bom bắt đầu rơi xuống. Đất đá tung lên, ánh lửa lóe sáng trong đêm.

Dũng lập tức dừng xe, cùng đồng đội nhảy xuống tìm chỗ ẩn nấp. Trái tim anh đập dồn dập, tai ù đi vì tiếng nổ. Trong khoảnh khắc ấy, anh không biết chiếc xe của mình có còn nguyên vẹn hay không.

Sau đợt bom, khi khói bụi dần tan, Dũng quay lại kiểm tra. Chiếc xe bị đất đá phủ kín, nhưng may mắn không bị hư hỏng nặng. Con đường phía trước thì bị cày nát, xuất hiện nhiều hố bom sâu.

Nhiều người trong hoàn cảnh đó có thể sẽ quay đầu, nhưng Dũng thì không. Anh cùng đồng đội nhanh chóng san lấp tạm thời, tìm cách cho xe vượt qua. Anh hiểu rằng phía sau mình không chỉ là hàng hóa, mà là cả sự sống của những người ở tiền tuyến.

Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Dũng ăn ngay trên xe, ngủ cũng ngay trên xe, tranh thủ từng phút nghỉ ngắn ngủi. Có khi anh phải lái liên tục trong tình trạng mệt mỏi, mắt cay xè vì thiếu ngủ.

Nhưng điều khiến anh không bỏ cuộc chính là ý nghĩ về những người lính đang chờ đợi. Anh từng nói:
“Nếu mình dừng lại, họ sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực. Vì thế, dù thế nào cũng phải đi tiếp.”

Sau chiến tranh, khi nhắc lại những chuyến xe không đèn, Dũng không nói nhiều về nỗi sợ. Thay vào đó, anh nhớ về những người đồng đội, về những lần cùng nhau vượt qua nguy hiểm.

“Chuyến xe không đèn” không chỉ là một hình ảnh đặc biệt của chiến tranh, mà còn là biểu tượng cho lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của những người lính thầm lặng.

Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng lại góp phần quan trọng vào chiến thắng chung. Chính những chuyến xe ấy đã nối liền hậu phương với tiền tuyến, tạo nên sức mạnh tổng hợp giúp dân tộc vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Và trong ký ức của Dũng, con đường Trường Sơn năm xưa, dù đầy bom đạn, vẫn là nơi anh đã sống một quãng đời ý nghĩa nhất – nơi anh hiểu rằng có những con đường không chỉ dẫn đến một địa điểm, mà còn dẫn đến trách nhiệm, lòng can đảm và tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn