CHUYẾN XE KHÔNG DỪNG CỦA BÁC NGUYỄN VĂN LÂM
Người kể: Nguyễn Văn Lâm – cựu chiến sĩ lái xe Trường Sơn
“Tôi kể cho cháu nghe, có những đêm mà chỉ cần chậm một giây thôi, là không còn cơ hội quay về nữa…”
Bác Lâm bắt đầu câu chuyện như vậy. Giọng bác trầm, chậm rãi, nhưng từng câu từng chữ như kéo tôi trở về một thời khói lửa.
Đó là năm 1972. Khi ấy, bác mới ngoài hai mươi tuổi, là lính lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của bác là chở hàng từ hậu phương ra tiền tuyến – những chuyến hàng có khi là gạo, có khi là thuốc men, nhưng phần lớn là đạn dược.
“Đêm hôm đó, tôi nhận lệnh chở một chuyến hàng đặc biệt quan trọng,” bác kể. “Phải vượt qua một trọng điểm mà máy bay địch đánh phá suốt ngày đêm.”
Trời tối đen như mực. Không có ánh đèn, không có trăng sao, chỉ có màn đêm dày đặc và tiếng côn trùng rả rích. Mưa rừng bắt đầu rơi, từng hạt nặng trĩu đập vào mui xe.
Bác leo lên cabin, nổ máy. Tiếng động cơ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
“Lúc đó, tôi không nghĩ nhiều. Chỉ biết là phải đi.”
Con đường Trường Sơn khi ấy không phải đường như bây giờ. Đó là những lối đất hẹp, quanh co, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Mưa xuống, đường trơn như mỡ.
Đi được một đoạn, bác nghe thấy tiếng máy bay từ xa.
“Chỉ cần nghe tiếng đó thôi là biết sắp có chuyện.”
Rồi bất ngờ – một tiếng nổ vang lên. Mặt đất rung chuyển. Ánh chớp lóe sáng xé toạc màn đêm.
Bom bắt đầu dội xuống.
“Tôi cúi rạp xuống vô lăng, nhưng chân vẫn giữ ga,” bác nói. “Không dám dừng.”
Đất đá bắn lên như mưa. Kính xe mờ đặc, gần như không nhìn thấy gì phía trước. Có lúc, chiếc xe chao đảo, tưởng như lật nghiêng.
Nhưng bác vẫn đi.
“Tôi nghĩ, nếu mình dừng lại, thì chuyến hàng này coi như bỏ. Mà phía trước, đồng đội đang chờ.”
Có đoạn đường bị bom đánh sập. Hố bom chằng chịt. Bác phải đánh lái vòng qua mép đường, bánh xe trượt trong bùn.
“Chỉ cần lệch tay lái một chút thôi là rơi xuống vực.”
Mồ hôi hòa với nước mưa chảy ướt mặt. Tay bác run lên, nhưng vẫn giữ chặt vô lăng.
Bom vẫn nổ phía sau. Tiếng máy bay vẫn gầm rú trên đầu. Nhưng chiếc xe vẫn tiến về phía trước.
“Tôi không nhớ mình đã đi bao lâu,” bác nói. “Chỉ nhớ là cứ đi, đi mãi…”
Cuối cùng, khi tiếng bom thưa dần, khi bầu trời phía đông bắt đầu hửng sáng, bác biết mình đã vượt qua.
Chiếc xe dừng lại ở một đoạn đường an toàn. Bác bước xuống, chân vẫn còn run.
“Tôi quay lại nhìn thùng xe… hàng vẫn còn nguyên.”
Bác cười nhẹ.
“Lúc đó, tôi không thấy mình anh hùng gì cả. Chỉ thấy… mình may mắn.”
Bác nhìn tôi, ánh mắt sâu lắng:
“Chiến tranh là vậy đó cháu. Sống được, hoàn thành nhiệm vụ, đã là một chiến thắng rồi.”
Nghe đến đây, tôi lặng đi. Không cần những lời hoa mỹ, chính sự giản dị trong câu chuyện của bác đã khiến tôi hiểu: đằng sau mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với cái chết.



