Chuyến Xe Không Kính-NDC
“Tôi là lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, nơi bom đạn luôn rình rập. Xe của tôi không còn kính chắn gió vì đã bị bom làm vỡ từ trước. Gió tạt vào mặt, bụi đỏ phủ kín tóc và quần áo, nhưng chúng tôi vẫn lái xe không ngừng nghỉ. Những lúc nguy hiểm, chúng tôi phải tắt đèn, chỉ nhìn ánh trăng để đi. Có lần xe rơi xuống hố bom, cả đội cùng nhau kéo lên trong đêm tối. Dù gian khổ, chúng tôi vẫn cười đùa để quên đi sợ hãi. Điều quan trọng nhất là đưa hàng hóa đến kịp tiền tuyến. Với tôi, mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với sinh tử.”



